Hạ ngồi ru những góc phố quen thơm mùi nắng , cái nóng phả ra ôm sát trọn thân người . Em lim dim nằm trong chiếc võng mẹ đu đưa

Trong cơn mơ , mẹ hát .
Trong cơn say , mẹ hát .
Bụi mờ cuộc sống đã tràn căng lên những nếp nhăn và những đốm tàn nhang vương khắp da mặt mẹ , bàn tay gầy và xanh xao trong những tháng năm trôi . Em nhận ra mình thật nhỏ bé , lọt thỏm và lạc lõng giữa những vần hát ấy … em nhớ anh , chợt nhận ra những điều thật giản dị..
Nếu anh là tình yêu
Thì mẹ là muôn vàn tình yêu như thế gộp lại …
Nếu anh là ánh sáng
Thì mẹ là mặt trời …
Nếu anh là thế giới
Thì mẹ là cuộc đời …
Nếu anh là ngoại lệ
Thì mẹ là duy nhất …
Em thích câu nói “ bàn tay đưa nôi , có thể cai trị thế giới “
Biết bao lâu nay em nghĩ đến anh thay mẹ , em luôn lo lắng cho anh để quên mẹ ở một góc nào đó của những ngày quá quen thuộc  và nhớ tới anh , thế rồi một ngày anh ra đi …

Em xót anh , mẹ xót em
Em mong anh quay lại , mẹ mong em trưởng thành
Em cầu chúc hạnh phúc cho anh , mẹ tìm cách lấp đầy hạnh phúc cho em
Em đẩy mẹ ra “mẹ không hiểu , đã bao giờ mẹ yêu 1 người như anh ?” sau này em mới biết , bố là 1 người như anh .Đêm ấy mẹ khóc sau khi em đã đi ngủ thật sâu , mẹ khóc thật nhỏ để em không thể nào nghe thấy , những giọt nước ấy bay lên thành lời ca mẹ hát , thành những nét nguệch ngoạc em cố mò mẫm soi tìm để hiểu
Bố bỏ mẹ và em
Anh cũng bỏ em
Nhưng em còn mẹ , em còn cuộc sống .
Và anh ơi , xinh anh hãy nhớ ! em chưa bao giờ là một người đáng để anh khinh !

——————

Hà Nội, 29.10.09
(viết lại 1 bản nháp đã từ rất lâu )

 

VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0.0/10 (0 votes cast)

Comments

comments

Did you enjoy it? Promote this post!