12376770_1153777557967847_2506724740224750495_n

“Em có cả thế giới trong tách cà phê

Nhìn này

Xem em có gì này”

Im lặng.

Vũ trụ lặng như tờ. Ai cũng bận việc mình, đi qua ngày tháng với ngày càng ít vướng bận về cuộc đời người khác. Ngày càng thờ ơ.

Nếu có một ai muốn tìm hiểu về một ai, thì xem ra lại thành thừa thãi.

Ai cũng có cả một thế giới trong đầu, chứ đâu chỉ một tách cà phê.

 

Nhưng nhìn này, em vẫn có cả thế giới trong tách cà phê của mình.

Anh có muốn join không ?!

“Tách cà phê hay thế giới của em ?!”

“Cả hai ạ”

“Thôi cà phê đi, như thế anh chỉ mất vài giờ. Điều còn lại anh sẽ mất hết cả cuộc đời phía trước nữa.”

“Vâng ạ. Thế đi”

 

Thế đi.

Cà phê thôi mà.

Một tách.

 

Em có một thế giới..

Em không kịp nói hết nửa lời

Thời gian uống cà phê đã hết

Anh phải đứng lên

Quay về cuộc sống của mình với những vòng quay không bao giờ dứt

Lần tới ngồi cà phê với nhau, sẽ là bao giờ nhỉ ?!

Mà khi ấy,

Em còn có một thế giới nguyên vẹn như giờ không ?!

Hay mây tan, sương giăng, gió mùa về ?!

Hay em đã đánh mất ngay cả thế giới nhỏ trong tách cà phê ?!

 

26.08.15

 

Ai sẽ nắm lấy bàn tay em nhỉ

Sau này ấy mà

Khi rốt cuộc mọi thứ đã qua

Vẫn còn một tương lai phía trước

 

Con đường em đang bước

Có còn gồ ghề không

Khi em chỉ như miếng bông gòn thấm nước

Bẹp rúm và ỉu xìu trong những ngày mưa

 

Kí ức lại trở về trong em lưa thưa như tóc người đàn ông về già đang trên đà hói

Trong cơn mơ anh đã nói rất nhiều

Về những điều cũ kĩ buồn tênh

Chúng mình khi ấy còn chênh vênh nữa chứ

Thật nực cười

 

Giờ anh nắm tay ai

Hay ai nắm tay anh trên con đường còn lại

Có thực quan trọng với em không

 

Bởi vì mùa đông đã tan rồi anh ạ

 

Và em sẽ chẳng bao giờ còn buồn nữa đâu

 

22.1.15

 

Thương nhớ gửi vào gió

Có chăng một ngày hè

Nắng không phả ra trên con đường cũ

Mây vần vũ, mưa rơi

Rơi vào cô gái nhỏ

Rớt buồn tênh lên gió

Buồn thương đâu đã vơi

Buồn thương gì mà lâu đến thế ?!

 

Tháng ngày qua

Em sống như một bông hoa trong rừng nỗi nhớ

Ở một phương trời mới

Nơi anh chưa tới bao giờ

Cây có đơm hoa

Hoa có rụng đầy nhà

Em có ngồi trước hiên chải tóc

Và chải cả lòng mình

Tan theo gió

Như xưa ?!

31.5.15

 

Tháng chín buồn anh biết không anh ?!

Gió Thu về mong manh như cuộc tình của ta ngày đó

Nắc nỏ lòng em thương nhớ suốt bốn mùa

 

Tháng chín về anh có biết hay không

Những mông lung thời con gái vụng dại

Không quản ngại bao tháng năm trở về

Như một lời thề đã mất

Chỉ đủ để đau lòng

 

Tháng chín sinh nhật anh

Mưa phong phanh bảo em đó là điều đã cũ

Đừng để lòng vần vũ những vu vơ

Nên em lại làm thơ

Cho đỡ buồn anh ạ

 

Tháng chín của bố và của anh

Của những điều ra đi không trở lại

Em ngày ngày như con húng nhại điên

Hót liên tu những giai điệu buồn

Rời rạc

Lạc lõng

Ngóng trông.

 

1.9.15

Tại bỗng nhiên tôi thích làm thơ

Trong không gian của một đêm chính thức

Ai đó bảo tình yêu hay kí ức

Đến một ngày tất sẽ mất đi

Tôi tặc lưỡi nghĩ, có phải thế không nhì

Nhưng chẳng ai nói gì

Câu yêu thương tự dưng thành xa ngái

Lùng bùng cuốn vào thành cụm như bắp cải

Ăn phát hết.

23.2.13

VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0.0/10 (0 votes cast)

Comments

comments

Did you enjoy it? Promote this post!