15542172_1396735970338670_1128515660546583906_n

Rồi một ngày chúng ta sẽ già đi, như đá trong cốc cà phê tan loãng ra theo chiều dài thời gian vậy.

Rồi một ngày anh sẽ không còn thảnh thơi để gọi tên em và nghe em dùng hết thảy mọi tình yêu của mình mà đáp lại “em đây”.

Rồi một ngày những thói quen em dùng khi bên anh sẽ lẫn vào hàng ngàn thói quen em dùng khi đi bên người khác. Nụ cười em cười với anh không còn là nụ cười sáng nhất mà sẽ nhuốm những vệt buồn bã hay ken cả cơn mệt mỏi triền miên.

Cuộc đời mà nhỉ.

Rồi ngày ấy một người đi bên anh đột nhiên thay đổi, làm anh chuếnh choáng chẳng biết mình là ai, thuộc về đâu, hay có ai thực sự thuộc về mình sau tất thảy những bon chen cùng cực và những nếm trải đắng cay của cuộc đời.

Rồi ngày ấy sẽ tới, em biết. Em biết như tất thảy những mệt mỏi khác của anh mà em từng nhìn thấy. Em biết khi anh nói với em, đó đã là lúc anh bình tâm nhất, và anh đã có thể tự vượt qua mọi chuyện không cần sự giúp đỡ của ai.

Em biết những giọt nước mắt em nghiêng cũng chỉ rớt xuống khỏi mi mắt em, chứ chẳng thể rơi vào bàn tay anh nhầu nhĩ, chằng chịt những đường đan thêu. Em biết rằng em và anh vẫn cứ phải tự vượt qua cả thảy cuộc đời này mà chẳng thể san sẻ cùng ai, khi tìm được đến với nhau thì cơn đau cũng đã nguội đi bớt, vết thương đã lên da non cho dù sẹo có thể không bao giờ lành.

Nhưng theo dọc chiều thời gian trôi, có điều gì mà không đổi khác phải không?

Ngay cả chúng mình, cơn gió lạnh cắt da em và anh đi qua, những điều đã xa và đã cũ. Ngay cả vị cà phê trên môi em cũng chỉ đọng lại trên đầu lưỡi trong giây phút ấy có anh ngồi cạnh. Mà em biết có thể, ngày sau, với người sau, vị cà phê sẽ không còn ngọt lành mà đắng khẳn hơn xưa.

Rồi một ngày em bỏ rơi thói quen viết về anh, nghĩ đến anh khi nhìn lên bầu trời cao rộng với những đám mây hờ hững. Em không còn xót thương mình qua những ngày mê mải yêu anh, cũng chẳng tổn thương đủ để ngồi nhìn vào màn đêm trống rỗng, để nỗi buồn ngập lòng dâng lên mà trào ra cả mắt. Để rồi những mặn mòi cứ thế nối đuôi nhau trôi cả vào những giấc mơ non, và có thể sáng ngày hôm sau, em tỉnh dậy trong cơn cay xè và mỏi mệt của đôi mắt không thể mở to, mà vẫn nhìn ra những khoảng nắng và nhấc người lao vào một ngày mới.

Em đã quên đi thật nhiều chứ, mọi chuyện. Em nghĩ người ta chỉ có thể sống khi quên đi, và tập trung kiến tạo những điều mới. Rồi một ngày giống như hôm nay, em ngồi nhìn vào màn hình và con chữ lăn ra, trong đầu chỉ rặt những cảm nghĩ về anh. Em đã nghĩ cuộc đời này thật hay, mọi chuyện từng là to tát, từng là hơi thở của mình rồi một ngày cũng có thể nhạt nhòa mà lẫn vào ngày tháng. Một giây nào đó khi ta dừng lại, đứng trước bản thân ta đã đổi khác thật nhiều, thì ta bỗng thấy rõ rệt hơn về những trải nghiệm của mình, thứ tình yêu màu rượu vang đã làm em ngà ngà say thời mười tám, nay chỉ còn lại chút hương sắc bỗng trồi lên vào những ngày trở gió. Và bản thân em cũng đã khác đi quá xa so với bản thể em ngày cũ, với người cũ, ở nơi cũ em còn thương.

 

Anh thương mến,

Mùa đông khiến em dịu dàng quá đỗi,

Và mùa đông làm em nghĩ, chẳng chắc mình đã không thuộc về nhau.

Nhưng rồi em lại lau đi những suy nghĩ đã mọc rêu trong tâm trí.

Em nghe người ta nói,

Nếu trong tâm còn thật nhiều chuyện cũ,

Tránh sao được tạp niệm trong những ý nghĩ thảnh thơi?

 

Mọi chuyện rồi sẽ qua

Em rồi sẽ dần quen

Và quên,

Chỉ tình yêu anh còn lại.

 

“Người ta ít khi biết ý nghĩa thật sự của nhau
Cho đến lúc nhận ra quá khó khăn để lại bắt đầu với một người khác
Cũng là môi, là mắt,
Nhưng chẳng thể nào bắt gặp lại thân quen…

Người ta thường ít để ý đến một cái tên
Cho đến khi không thể thay thế được tên người này bằng tên người khác
Cũng là trái tim, cũng là ánh mắt,
Nhưng khoảnh khắc nào cũng chỉ thấy xa xôi…”

(Chỉ đến khi… – September Rain)

Zú, 2016

VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 10.0/10 (1 vote cast)
Rồi một ngày, 10.0 out of 10 based on 1 rating

Comments

comments

Did you enjoy it? Promote this post!