Pentel

–          Em tặng anh một thứ này nhé
–          Đâu đâu , có ăn được không ?
–          Nhắm mắt vào đi
–          Lại hôn gió à ?
–          Không mà …

–          Em hâm thế ?
–          Sao mà hâm ?
–          Tặng anh cái của nợ này làm gì
–          Có sao ?!

–          Anh không biết vẽ
–          ừ ?
–          Anh cũng không thích dùng bút chì
–          ừ ?
–          Thì tặng tẩy làm gì ?

–          Thơm đấy chứ ?
–          Thơm !!
–          Mịn nữa …
–          Mịn !!


Ngày mới yêu nhau , em bảo viết nhật kí tình yêu , tức là mỗi đứa viết một quyển , về nỗi nhớ , về những gì mình yêu , ở nhau … để em khỏi ghi vào nhật kí và rồi chả bao giờ đến được tai anh . Yêu thương như thế thì chán lắm … Cứ như kiểu mình cóp nhặt từng tý về để yêu nhau ấy nhỉ , anh chỉ cười , nghĩ em hâm thế !!
Em học ban D , văn chảy ra như suối , chứ trong đầu anh toàn toán lí hóa khô khốc , đến cái chữ còn chả thẳng hàng bao giờ , viết vào sổ làm gì cho phí ? nhưng em thích , anh cũng hì hụi viết , sao mà khó thế , khó hơn nhiều cái hồi anh ôn thi đại học
Anh nghĩ ra trò đánh máy tính , in ra , kẹp vào sổ , em bảo thế là văn không chảy ra từ tim , em chả thèm giữ . Đấy có phải là chữ của người em yêu đâu , nhỡ ai đánh máy hộ …
Em ơi , em rắc rối quá !!
Anh đành dành ra vài tiếng điện tử ngồi luyện chữ viết cho em , ban đầu chật vật , sau dần quen , có khi ghi vào nhật kí không ngượng ngùng “ anh nhớ em quá , nhưng cái bụng nó nhớ wc “

Anh đọc văn em thì xúc động , xúc động dã man, nhưng cũng nhí nhảnh , tim phổi bay lung tung , hình vẽ này nọ nhức cả mắt . Cơ mà anh thích chúng , là báu vật của anh …
Còn văn anh em bảo chả dám đọc đêm khuya , anh viết nhố nhăng quá , chả ra thế thống gì , lúc dọa ma em sợ , lúc buồn cười em cười to bị la … thế sao em đem khoe làm gì ? gặp ai cũng hỏi làm anh ngượng mặt … anh tức , bảo , chỉ mình em đọc thôi chứ ? nhưng vẫn bị em vặn vẹo này kia …

Rồi hè về , bận bịu cho những cuộc dã ngoại bạn bè , chơi bời , đàn đúm , anh quên mất em ở một góc tim mình , may mà em cũng ham chơi , không thì chết !! nhiều khi anh nghĩ , thật ra mỗi người , hay kể cả anh và em , đều có cuộc sống riêng , yêu nhau thì cho nhau được bao phần cuộc sống ? tình yêu có phải là tất cả đâu ?! nhưng khi yêu , người ta lại coi nhau là tất cả !!

Anh còn nhớ những chiều đông em mặc bộ đồ trắng , cái găng tay xanh nhạt xinh xinh có hình chiếc kẹo mút , em nhõng nhẽo đòi anh khen nó rồi đeo vào tay anh (trông như thằng đồng cô) , hôm ấy trời còn mưa , em ngẩn ngơ ngắm mưa rơi đầy lên tóc anh , rồi sợ anh lạnh lại lấy tay che che , em ơi , bây giờ có mũ bảo hiểm rồi

Cái gió mùa đông làm Hà Nội run lên vì lạnh , em nhất quyết nhường găng cho anh để thọc sâu hai bàn tay vào túi áo, em bảo thế ấm hơn mười đôi găng , anh về băn khoăn thử , tay tái đi vì lạnh..

Thế nhưng mà , hạnh phúc càng rực rỡ , thì càng mong manh phải không ?!

–          Anh không thích bút chì à ?
–          ừ , anh ghét !
–          vì sao ?
–          viết sai lại tẩy được , thế thì không tiến bộ
–          Triết lí con cào cào

–          Anh biết người ta có thói quen gì không ?
–          Nhiều lắm !!
–          Điển hình cơ mà !
–          Chơi điện tử ?
–          Đồ điên , nghiêm túc chứ ?
–          Thế viết bằng bút chì à ?
–          Không , tẩy xóa cuộc đời !!
–          Triết lí bà cụ non !!

Đêm ấy về nhà anh cười mãi , em mười mấy tuổi mà nói về cuộc đời hả cô bé ? đến hơn em chục tuổi vẫn còn trẻ con đây này !! tốt nhất là cứ ở bên anh , anh sẽ dậy em cách sống chẳng phải tẩy xóa gì – tất nhiên là anh cũng chưa giỏi lắm đâu – Thế là em bảo , cố hữu con người ta là thế, tốt khoe xấu che , chả vậy mà kỉ niệm bao giờ cũng được bọc giấy báo , hoặc đốt đi , để khỏi phải nhớ , thế chả phải tẩy xóa hay sao ?

–          Thì kệ người ta
–          Kệ anh thì có !!

Sao mà em nhõng nhẽo thế hả , cô bé ?

Thế rồi em đi , anh cười bảo em ráng học chăm chỉ và hạnh phúc nhé , làm em khóc nấc lên , nhưng có biết đêm về anh ôm nhật kí em ngồi khóc một mình ? những dòng chữ lòe loẹt bay từ kí ức ra tung tóe , liệu đến bao giờ nó được gọi là QUÁ KHỨ hả em ?!
Em hỏi anh có chờ em không ?!
Anh bảo không !
Thế là em khóc !
Đã bao giờ em nghe ? không gặp nhau 3 năm đủ để người ta phải tìm hiểu nhau lại từ đầu !

Những lúc em vui , ai nghe em cười nói ?
Lúc buồn , ai cho em dựa vào mà khóc ?
Rồi nhớ em , không em , ai mua dùm vé máy bay khứ hồi ?

Thế là em tặng anh cục tẩy

“nếu có một ngày anh muốn xóa em ra khỏi kí ức , thì cũng phải dùng loại tẩy nào tốt tốt một tý “

————–
Hồi này như là 2006 thì phải, cảm giác rất gần với cái mùa hè năm mình đặt tay đánh bản thảo đầu tiên trong một chiều mưa giăng ngập lối. Những ngôn từ này, có lẽ chỉ rơi vào quãng chừng đó hoặc là 2007 thôi..

VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0.0/10 (0 votes cast)

Comments

comments

Did you enjoy it? Promote this post!