1513721_798191293526477_4702040370292710189_n

Hôm nay mình buồn, mặc dù không phải là kiểu người ưa buồn bã, nhưng thảng hoặc những nỗi buồn khiến mình thấy mình sống thật hơn, và mình thích những điều có thật. Mùa đông đang thúc cái buồn bã vụng về của nó vào sườn mình, ngay cả khi mình cố tình không thấy, hay cố tình gạt tay nó ra thì rốt cuộc cũng không thể tránh cái lạnh lùng xa ngái của một thứ cứ ngày càng lù lù hiện rõ hình hài thô kệch gần mình hơn. Cũng như tránh đâu cho khỏi nắng mùa hè khi mình đã thiêu đốt bản ngã mình và rồi không bao giờ còn có thể trở lại nữa. Mình có còn thương tiếc cái mình chưa trưởng thành và những phút nông nổi của một tuổi trẻ không sao tìm lại được nữa đó không. Mình có nhớ anh không, làm sao để trả lời câu hỏi không rành rọt ấy và giữ cho nhịp tim đừng đập mạnh vì bất kể thứ gì từ anh, trong thế giới của anh bây giờ.

Nhiều khi, cái tuổi trẻ đã qua đi vẫn vần vũ lại những điều khiến mình buồn, buồn từ ngày này sang ngày khác, năm này sang năm khác. Nhưng biết làm sao, người ta chỉ có thể trưởng thành từ trong chính nỗi cô đơn của mình mà.

Hôm nay cô em lớp bốn sau khi đến nhà mình vào mỗi cuối tuần để thấy mình chỉ có ba việc chính để làm là dạy học, ngủ, ăn, dạy học, ngủ ăn.. thì hỏi mình ‘’chị có thấy cuộc sống của một người giáo viên là nhàm chán không’’

‘’chị nghĩ sự nhàm chán phụ thuộc vào việc em nhìn cuộc sống này thế nào, không phải là ở ngành nghề em chọn’’

‘’nhưng chị chỉ có việc đi dạy, về ngủ, ăn rồi lại đi dạy, chẳng có sự đột phá nào trong cuộc sống cả’’

‘’không phải lúc nào người ta cũng có thể có được sự đột phá, để đột phá một cách ngoạn mục đôi khi cần phải sống một đoạn đời bình thường, nhưng điều đó không có nghĩa là nhàm chán’’

‘’em thấy ngoài việc đi dạy chị toàn ngủ và ăn, như vậy không chán ạ’’

‘’vì em chỉ ở nhà chị vào khoảng thời gian chị chỉ muốn làm tốt 3 việc ấy, không có nghĩa là vào những khoảng thời gian khác chị không làm những điều khác’’

Ngẫm nghĩ một lúc, cô bé quay sang hỏi tiếp, toàn những câu hỏi khó

‘’khi có thật nhiều tiền rồi chị sẽ làm gì”

Mình đoán chắc nó nghĩ khi mình có nhiều tiền thì mình sẽ ngủ và ăn cả ngày bởi vì sau khi nghe câu trả lời của mình bạn lớp bốn có vẻ ngạc nhiên thảng thốt

‘’chị đi học’’

‘’học á, chị học gì’’

‘’bất kể thứ gì chị thích vào thời điểm đó. chị làm tất cả những điều chị đang làm chỉ để có cơ hội được tự do học mà không phải nghĩ đến bất kể thứ gì khác thôi’’

‘’chẳng phải người ta học cũng chỉ để kiếm tiền thôi ạ, nếu có tiền rồi thì còn cần gì phải học nữa’’

‘’nếu chỉ học để kiếm tiền thì khi kiếm đủ tiền rồi tất nhiên người ta không cần học nữa, nhưng vì với con người khái niệm đủ rất mơ hồ và hầu hết mọi người đều bị cuốn vào cái vòng xoáy muốn được nhiều hơn nữa. chị học không phải chỉ để kiếm tiền, chị học vì đam mê mà’’

‘’đam mê ý ạ’’

‘’ừ, sau này em sẽ hiểu, có những điều, cho dù có phải dành ra cả cuộc đời để làm, thì người ta cũng cố làm cho bằng được’’

‘’như là gì ạ’’

‘’cái này thì mỗi người mỗi khác. có những điều người khác nhìn vào thì thấy tầm thường vô nghĩa, nhưng đối với em lại là cả thế giới này’’

Cô bé không hỏi nữa, cũng không thắc mắc gì suốt dọc đường về, chỉ chúi đầu vào gói bim bim gặm rau ráu. Mình cũng chúi mũi vào gói bim bim cua của mình, và một nửa cái đầu nảy ra những ý nghĩ viển vông bay mòng mòng trên khoảng không trước mắt. Trời xanh. Trời thu hôm nay không những trong xanh còn có cả những khoảng nắng rộ từ đằng góc chân trời. Mặc dù cái ráng chiều đã xuống và chẳng mấy chốc bóng tối lại bao phủ khắp chung quanh thì mình biết rằng những tia nắng hiếm hoi này cuối cùng cũng đã cứu vớt nốt ngày dài của mình, một buổi chiều quá đỗi giản dị và yên bình.

Chẳng hiểu bằng một cách nào đó mà bạn lớp bốn và bạn lớp tám nhà ấy cứ luôn làm mình phải suy nghĩ về những điều khác nhau, mòn mỏi. Mình đã là người hay nghĩ, lại cộng thêm những thắc mắc bé con mà mình cứ cố phải giải thích làm sao cho các bạn bé hiểu cặn kẽ đã làm chính mình nhầu cả cái thằng người. Mình có thể chẳng bao giờ trở thành cái điều gì to tát chỉ bởi thói lười kinh niên của mình, cho dù đến một giấc ngủ cũng cố làm cho trọn, nên rốt cuộc ngày thì ngắn lại, còn người thì đơ ra, chẳng có gì được tạo ra từ những mùa đông dài mê mệt. Nhưng rốt cuộc mình cứ thích quẩn quanh chân những bạn bé, được trả lời những câu hỏi hết sức dễ thương và ngây ngô của các bạn. Mình hay được các bạn ngưỡng mộ và thích chơi cùng, chắc vì mình cùng tuổi, có cùng sự quan tâm nên dễ bắt chuyện, phần vì mình hay bốc phét mà các bạn thì lại là chúa cả tin. Thế giới những người lớn càng làm thứ niềm tin ít ỏi trong mình rơi vỡ đi phần nào thì mình càng tìm thấy những mảnh đã mất ấy trong cái ánh nhìn trong veo của các bạn. Mình thấy bình yên, rốt cuộc khi không thể nào đấu tranh lại nổi với một thế giới vốn đã hỗn độn và bát nháo, với thế giới của những cái nhìn chật hẹp hay xét nét, mình lại có các bạn để trở về và thở những hơi thở trong veo mùi cuộc đời non nhuốt.

Những cơn mưa đầu hạ, cái chói chang gắt gỏng của những tia nắng xuyên mây, đám lá thu vồn vã cuốn trôi dưới chân người hay đến cả cái ảm đạm của một mùa đông dài lê thê khắc khoải cũng không còn chạm được vào mình nữa. Khi ở bên các bạn, mình chỉ bằng một nửa các bạn, và dồn tất cả tâm trí của mình cho các bạn. Bởi thế mà ngày của mình ngắn lại.

Sau này, sẽ có lúc mình được thủ thỉ với bạn bé của riêng mình, về cuộc đời mà mình đã trải qua, chưa nhiều nhưng chắc cũng đủ để khiến bạn bé ngạc nhiên lẫn háo hức. Chính bởi vậy mà mình muốn từ giờ cho tới lúc gặp được bạn ấy, nhất định phải trở thành một người kể chuyện thật hay. Nhỡ mà không có gì để kể về cuộc đời mình thì mình còn có thể bịa ra mấy thứ chuyện phiếm con con để kiếm nụ cười của bạn mỗi ngày.

Thế. Cho nên thay vì trở thành tiểu thuyết gia thì mình sẽ trở thành kẻ bịa chuyện sống cuộc đời của một nhà văn, núp dưới cái bóng của một cô giáo và giả mạo làm vũ công. Thực ra để sống một cuộc đời mà hoàn thành trọn vẹn tất cả những điều ấy cũng không hề đơn giản chút nào, nhưng chỉ cần không ngừng cố gắng là đủ. Sau mùa đông sẽ lại tới mùa xuân, một mùa xuân mà bố không còn được ngắm nhìn nữa. Một mùa xuân đầu tiên của những mùa xuân thiếu đi một chiếc lá đã cùng đung đưa trên cành bên cạnh mình quá lâu rồi.

Zú, 28.10.2013

VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0.0/10 (0 votes cast)

Comments

comments

Did you enjoy it? Promote this post!