1002148_453714091403094_1545289172_n

Bạn bị alzheimer. Khá nặng. Vào một ngày mùa đông giữa tháng hai rét mướt, một chiều đầy gió bên thanh lan can rìa hồ Tây, mây trôi hờ hững, cái lạnh sụt sùi và cánh mũi phập phồng, bạn đứng cạnh người đàn ông mình yêu. Người đàn ông mang theo đôi mắt lạnh, vẫn đeo cái khẩu trang bạn tặng, người đàn ông đâm vào tim bạn suốt hơn một tiếng đồng hồ bạn ở cạnh anh ta. Thứ bạn còn nhớ đến sau này là cái bộ dạng tức cười đó, chẳng biết là của bạn hay của anh ta, có lẽ là cả hai. Những lời nói như là kịch bản đang được thoại, những lạnh lùng xa cách, những mây và bầu trời xám, mặt nước hồ đen ngòm lổn nhổn bao nilon và xác cá.

 Bạn đi từ hết ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác khi anh ta ném đủ thứ trách móc giận dữ vào mặt bạn, trên hai gò má nước mắt bạn lăn, nóng hổi. Anh ta lạnh lùng gạt tay bạn ra khi bạn chạm vào, khi bạn đang cố gắng kéo lại những chênh vênh, xa lạ, bàn tay và con tim bạn ấm, nhưng mãi sau này bạn mới biết, chẳng có nổi thứ gì ngăn cản được một tâm hồn khi nó đã quyết tâm rẽ lối. Mọi thứ trong bạn rơi ra, chỉ còn trơ lại mỗi cảm nhận, và giây đó bạn nhìn lên bầu trời, tự nhủ, thôi thì ta sẽ chọn nhớ lại cái cảnh này hôm nay, để sau này vẽ lại một bức tranh câm, như thế có lẽ còn đỡ xót xa hơn để một bản nhạc buồn cứ réo mãi trong hồn. 

Sau này bạn kể bạn không nhớ những gì anh ta nói. Thôi được rồi. Bạn nói dối. Người ta luôn nhớ rất rõ những gì khiến người ta đau, và mặc dù bạn luôn học để quên đi chính những niềm đau ấy, thì ngày đó giờ đó bạn biết mình vẫn chưa thành công lắm. Bạn găm chúng lại, cố tình vứt vào đâu đó mà bạn biết sẽ có lúc chúng bỗng dưng xuất hiện, phá tan ngày và xé toạc quá khứ của bạn ra làm đôi, làm ba. Đó là điều tự nhiên, như hôm qua còn hè, hôm nay Hà Nội đã chớm thu vậy.

Bạn cười. Bạn có làm được gì khác ngoài cười đâu ?!

Tháng hai. Lạnh.

 

Bạn đi bộ, tập võ, học nhẩy như điên trong hầu hết quãng thời gian trống không mà anh ta ném lại sau khi nguẩy xe phóng xẹt đi, không quên chào bạn một câu rất nhạt. Bạn lao vào cuộc sống, thậm chí bạn còn không thể đọc nổi một cuốn sách bởi vì mọi thứ về anh ta vẫn quẩn quanh trong đầu, và bạn sẽ lại buồn mất. Đó là quãng thời gian bạn vận động đến kiệt quệ, mẹ nhìn bạn gầy xọp đi mà thắt lòng, ba má nuôi lắc đầu khi thấy bạn, lo lắng rằng một ngày nào đó những anh ta khác lại rời bỏ bạn, thì bạn có còn trụ lại được với cuộc sống hay không. Bạn cười với một nụ cười méo, đôi mắt mệt mỏi thâm quầng vì thiếu ngủ, đôi chân bạn rệu rã bước từng bước cho qua khỏi thời gian của một ngày để rồi đến đêm khi còn lại chính mình, bạn tấm tức khóc, dằn thật mạnh những con chữ đen trên nền giấy trắng. Những tờ giấy hằn rõ lên nỗi buồn và sự tuyệt vọng của bạn, chúng nối tiếp nhau xếp thành từng chồng lớn dưới ngòi bút bạn di, nhưng tờ lịch thường niên trên mặt bàn vẫn uể oải gọi tên tháng hai, rồi tháng ba, mòn mỏi.. Bạn thích thú khi nhìn cái túi đựng bản thảo 2012 cứ đầy lên, vùn vụt. Bạn đành chẹp miệng rằng đó dù sao cũng là cái giá của nỗi đau, bạn còn có thể viết, duy chỉ điều đó với bạn cũng đủ rồi..

 

Cứ thế, bạn khóc. Bạn cười. Bạn nói. Bạn phân trần. Bạn giả lả. Bạn ngơ ngác. Bạn hằm hè giận dữ. Bạn chìm nghỉm rồi lại ngoi lên, lạc nhịp.

 

Và bạn lại gặp một anh ta khác khi bạn đang nghiêng mà lại nghĩ mình đã đứng thẳng rồi.

 

Mùa hè. Bạn gọi anh ta là mùa hè của bạn.

 

Bạn rất ghét mùa hè. Bạn không thích nắng vì nắng làm da bạn lấm tấm như dị ứng và những vết tàn nhang cố hữu nổi lên như trêu ngươi. Bạn không thích mùa hè vì cái nóng kè kè bên hông làm bốc hơi mọi năng lượng mà bạn có, và đôi khi bạn đi qua một ngày chỉ bằng việc uể oải đi từ dưới nhà lên gác rồi lại lết từ trên gác xuống nhà và ra vào phòng tắm không biết bao nhiêu lần cho kể. Trong cái oi nồng rạn nứt của mùa hè năm đó, anh ta xuất hiện và mang đến cho bạn cái cảm giác yên bình nhỏ nhoi như những đọt gió mát lịm sau ngày dông bão, như những cơn mưa rào ập đến không báo trước khuấy loãng không khí nồng nặc mùi hè. Anh ta làm cho bạn thấy, dù đã đi qua rất nhiều mùa hè, vẫn như lần đầu tiên được thấy mùa hè.

Anh ta cao đúng tầm bạn thích, ỏn ẻn đúng kiểu bạn mê, dịu dàng đúng cách bạn ưng và thông minh đúng dạng bạn cần. Và bạn không biết rằng lòng mình đang dậy sóng, rằng endorphin trong não bạn lên cao, bất chợt. Bạn chân thành và bộc trực, mắt bạn nhỏ nên mỗi lần nhìn không thấy được nhiều thứ lắm. Bạn tin vào sự tốt đẹp của thế giới và con người. Nhưng bạn đâu biết, thế giới có vì bạn ngây thơ mà tránh làm bạn đau ? có vì bạn chân thành mà ngừng làm bạn thương tổn ?

 

Bạn tròng trành, bạn ngã.

 

Anh ta ngọt ngào, đáng yêu, quan tâm, tinh tế. Anh ta độc đáo, thông minh. Anh ta cứ dần dần là a là b rồi lại là cả c trong bạn nữa. Rồi mọi chuyện cứ cuốn bạn trôi đi như những trang lịch dần rời khỏi sổ. Bạn viết về anh ta ngập vở, bạn ngạc nhiên, anh ta là người thứ hai bạn có thể viết về, hoặc là endorphin, đại loại thế.. 

Mọi chuyện yên ả và đẹp như những trang tiểu thuyết, hoặc có thể chỉ đẹp ở phía bạn, từ cái nhìn loang loáng đang tràn ngập tình yêu của bạn. Bạn viết cho anh ta mỗi ngày, nhưng không gửi. Bạn có một rổ những bức thư không bao giờ tới nơi, sau này đọc lại bạn luôn lấy làm mừng vì mình đã không gửi chúng đi, để chúng vẫn còn nằm nguyên đó và thuộc về chỉ riêng mình bạn. Trước chuyến đi Sài Gòn bạn có làm tặng anh ta một món quà gửi kèm một lá thư, lá thư đầu tiên và cuối cùng. Trong thư bạn viết :

Mỗi con người đem theo một thế giới

Em thích thế giới của anh

Và em thích anh nhất trong thế giới ấy 

Và bạn viết :

Em nhớ nhất cái đêm mình di dạo sang Pico xem phim, em bảo anh hãy giả vờ như đang ở một thành phố khác, rồi cuối cùng em lại thấy thế thật. Em nhìn dòng xe ngược xuôi và những ánh đèn vàng chói lòa màu cánh gián, thế giới không chạm được vào em nữa, bởi vì tay em đang ở trong tay anh, và em thấy hạnh phúc như viên kẹo bọc đường đang tan ra trong miệng. Những giọt nước mưa giăng mắc khi mình về, không đủ để nhòe đêm hay làm mình ướt áo, nhưng đủ để rơi đánh tõm vào mắt em trong vắt. Hôm đó em đã ước, giá mà cuối cùng mình đừng chia xa, để kí ức lại thêm phần chắp vá, và để em đừng phải cố nén vào lòng những cảm giác nhẹ tênh thế này, những rung động bé con, bình yên ngọt lịm trong thế giới ồn ào, nụ hôn vội vào lòng bàn tay ướt..

Anh à, đừng là mong manh trong đời nhau anh nhé ! 

Rồi bạn xách vali đi xa thủ đô hai tuần, quãng thời gian bên nhau cứ so le như đôi đũa lệch. Bạn cười nghĩ, là trời thử lòng mình hay chính mình cứ luôn tự tạo ra những ngăn trở đây ? Bạn để lại cho anh ta năm quyển sách, hi vọng anh ta sẽ nhâm nhi trong những ngày vắng bạn, rồi anh ta sẽ học được điều gì đó từ cái thế giới mà bạn vẫn say mê. Điều bạn không ngờ là anh ta ghen với những cảm xúc cũ bạn đặt trong từng trang sách – cái điều mà bạn thậm chí còn không nhớ rằng chúng có tồn tại. Lại nói thêm về những tật xấu, lần này bạn tự hỏi chính mình, liệu cái thói quen gạch chân và viết nham nhở vào sách của bạn có xấu không ? Liệu những cảm xúc ngày xưa dành cho người xưa của bạn có gì là sai không ? Một khi mà bạn còn chẳng nhớ là chúng nằm ở đó, ngày đó tháng đó, khi đọc những dòng mà bạn bất chợt nhớ về họ. Có ai, từng quên sạch, tất cả mọi điều về một người mà ta đã từng yêu, hay chưa ?

Ngày mai bạn đi thi, đêm nay bạn nằm khóc.

Sáng bạn đi thi, lòng rối bời vì tịnh không những lời động viên. Bạn lên nhận giải, bạn nhắn tin, nhưng anh ta lờ bạn đi. Bạn buồn rười rượi.

Tối đó anh ta bảo ghét bạn. Rồi anh ta gọi cho bạn. Bạn lại quên như chưa bao giờ nhớ, cái cảm giác cô đơn vời vợi khi lên máy bay một mình. Bạn quên cảm giác hì hụi may cho xong con gấu để tặng trước ngày bạn đi, quên cái cô đơn bủa vây khi bạn một mình bước vào phòng thi, đối diện ban giám khảo với nụ cười méo xệch, tự nhủ phải trấn an người khác và chính mình. Dù cuối cùng bạn đã hoàn thành tốt, nhưng bạn đã cô đơn. Bạn có.

Anh ta gọi cho bạn mỗi ngày sau đó, chưa bao giờ bạn hạnh phúc hơn thế, chưa bao giờ bạn nhớ anh ta nhiều đến thế, bạn đếm từng ngày trở về bên anh ta, thậm chí từng giờ. Thế rồi mai bạn bay, bạn gặp người bạn cần gặp lần cuối, để lấy những thứ cần lấy, và để chào một câu. Anh ta ghen. Anh ta bảo sẽ không gặp bạn nữa. Ngày mai bạn bay, ngày mai anh ta bảo đón bạn, ngày mai, bỗng dưng với bạn sao mà xa vời quá.

Bạn ngơ ngẩn, rồi gật đầu, không sao. Bạn tự đi thì cũng tự về được, mặc dù bão, mẹ bạn gọi để thông báo và thoáng chút hơi lo.

Cô đơn. Lại là cái cảm giác một mình lên máy bay, tắt máy, nhắn những cái tin cuối chào một người mà bạn biết phải rất lâu nữa bạn mới được gặp lại. Bạn chìm vào cô đơn trong suốt hành trình bay. Bạn nhớ anh ta, cồn cào, khó thở, nặng nề. Bạn nhớ nụ cười của anh ta da diết. Rồi bạn ngủ thiếp đi, máy bay sóc vì bão, lần đầu tiên thấy thời tiết xấu đi máy bay cũng chẳng phải điều gì ghê gớm hay tệ hại lắm, thậm chí mỗi lần máy bay lên xuống những đứa trẻ lại reo lên như bắt được vàng. Bạn nghĩ, thế giới thật kì diệu, cái điều mà người lớn sợ, lại là điều mà trẻ con rất thích. Bạn tự hỏi rằng liệu có phải những người lớn, hoặc giả vờ là mình đã lớn bằng cái thân xác kếch xù và dạn dày nắng gió của mình, đã hơi thái quá về thế giới này chăng ? Bạn thì không sợ, nhưng bạn biết mẹ lo, và bạn thì quá trẻ để có thể diễn tả cái cảm giác không hay có sợ mất đi tính mạng quí giá của mình, bạn chỉ luôn nghĩ, bạn không sống cho riêng mình, sẽ thế nào nếu bạn cướp đi nụ cười trên môi mẹ, sẽ thế nào nếu bạn vì ích kỉ mà làm người đau, nên bạn cũng mong đừng có điều gì xảy ra hết. Càng gần đến sân bay Nội Bài bão càng táp vào cửa sổ, bạn nhìn dòng nước chảy nhanh uốn lượn trên kính một cách say mê đầy thích thú khi cơ trưởng thông báo vì thời tiết xấu máy bay sẽ phải bay vòng thêm mười lăm phút, bạn chợt nhận ra mình cũng chẳng vội vã gì, dù cho thời tiết xấu thì thật chẳng hay ho nhưng trễ thêm nửa giờ hay hơn thế cũng chẳng hẳn là vấn đề gì quá to tát với bạn. Đâu có ai đợi bạn ở sảnh sân bay ? Đâu có ai chờ bạn trở về ngoài gia đình bé nhỏ của mình, bạn nhẩn nha tận hưởng tiếng cười của lũ trẻ khi máy bay tròng trành, bạn cũng vỗ tay khi tụi nhóc vỗ tay, bạn cười giả lả, bạn nghiêng người nói chuyện với chị ngồi kế bên, bạn thầm cảm ơn người đặt vé khéo, để bạn được biết cái cảm giác thích thú thế nào khi ngồi bên cửa sổ của chiếc máy bay đang dần dần hạ cánh.

 

Bạn xuống sân bay, xếp hàng chờ hành lí, còn tiện ghé qua WC xem mình ra sao, cười với mình một cái, không thấp thỏm, không đợi mong, chỉ thở phào, mình đã trở về, bạn nhớ mẹ.

 

Rồi bạn đẩy xe ra cửa, hăm hở lướt qua hàng loạt người đang lổn nhổn ngóng chờ, cũng chẳng có cảm giác gì đặc biệt lắm, dù có không cận thì bạn biết trong đám người kia cũng sẽ chẳng có ai đó chờ đợi mình như mình vốn mong cả. Bạn cứ thế bước đi, và rồi có người chạy theo đá với vào chân bạn, bạn nhìn sang trái, giật mình. Anh ta giành lấy cái tay lái xe chở đồ và thản nhiên bước từng bước bên bạn, bạn ngẩn người ra vì không hiểu chuyện gì. Bạn hất hàm, phồng má, bạn giả vờ mình đang rất giận nhưng thật ra lại đang hí hửng trong lòng, bạn muốn cười ngoác cả miệng ra ấy chứ. Anh ta bảo bạn vào xe, trời đang mưa rất lớn, anh ta cùng tài xế sắp đồ rồi vào sau, cái cảm giác đúng là anh ta khiến cho bạn thích thú với ngay cả cơn bão đang sầm sì đổ ập xuống Hà Nội nhỏ mà bao ngày bạn xa cách.

Đến bây giờ bạn còn nhớ như in cái giây phút đó, khi cái mùi của anh ta sộc vào cánh mũi, khi cái hình hài ấy bước vào trong xe và ngồi kế bên bạn, một tay anh ta kéo bạn lại, tay kia rút ra ba cục kẹo socola mà bạn thích, bạn nhõng nhẽo đòi anh ta bóc, rồi tủm tỉm cười ngó nghiêng mặt anh ta một cái. Anh ta bảo đã đợi bạn hơn tiếng rưỡi đồng hồ, tay vẫn lồng trong tay bạn, và bạn thấy bình yên như hơi thở. 

Rồi bạn lại tham gia vào trò chơi kéo co mà anh ta là người đặt luật. Anh ta ghen với đủ thể loại người trong thế giới của bạn, với những người đã xuất hiện trước anh ta hàng chục năm về trước và ở bên bạn trong suốt hành trình bay từ khi bạn bước chân chập chững vào cuộc đời này. Anh ta dễ chịu rồi lại khó ưa và khó tính như gái dậy thì nay thế này mai lại thế khác. Bạn tự hỏi mình có phải là phụ nữ trong mối quan hệ này hay không khi mà bạn thì lỗi lầm nào của anh ta cũng xuề xòa cho qua còn anh ta cứ phải đếm cho đủ mọi chi tiết nhỏ nhặt nhất mà đem ra giận dỗi bạn.

Mỗi lần giận anh ta đều bảo sẽ không gặp bạn nữa. Sau vài lần thì bạn thuộc bài nên bạn bảo được thôi, nhưng trong lòng vẫn vỡ. Sau bao ngày nỗi nhớ của bạn được thỏa trí vẫy vùng, giờ anh ta lại thách thức bạn. Bạn chỉ xin lại mấy quyển sách, bạn quyết định để anh ta đi. Tám ngày sau anh ta qua trả sách, với khuôn mặt “lạnh lùng thạch sùng”, hai đứa nhìn nhau, bạn cười, vẫy tay nói “bai bai” như thể ngày mai lại gặp, mặc dù bạn không nghĩ thế. Anh ta mua cho bạn một gói thịt bò khô, bạn giận nhưng không ghét, bạn biết bạn vẫn đợi, và bạn biết bạn yêu. Bạn khóc một chặp, rồi quyết định để anh ta đi, bạn nhẩn nha ăn mà không thấy đắng, và cũng chẳng thấy cay. Ngày thứ mười bảy anh ta nhắn tin nhắc bạn ra đường nhớ mặc áo mưa, anh ta hỏi bão thế này bạn đã về nhà chưa, bạn trả lời, bạn dặn anh ta điều tương tự, rồi mỉm cười chìm vào giấc ngủ. Ngày thứ mười tám anh ta hỏi bạn có ăn thịt bò khô không, cái loại ngon ngon mà đã có lần anh ta mua cho bạn ấy, bạn yếu lòng bảo có, bạn gặp lại anh ta trong một đêm Hà Nội chớm thu, gió lướt dọc vai áo và niềm hạnh phúc của bạn chỉ chờ giây đó để nở bung ra. Bạn hết giận. Bạn không hỏi anh ta đã làm gì trong hơn nửa tháng qua, bạn không hỏi anh ta có biết bạn đã buồn như thế nào không, bạn thậm chí còn quên đi mất lòng tự trọng của mình.

Như thể điều đó vẫn cứ là chưa đủ, như thể tất cả những cố gắng của bạn được xem là chưa chuẩn mực và bạn cần thêm một vài bài kiểm tra trước khi được đỗ vớt và gắn đời mình vào cánh cổng sắt nhà anh ta. Một ngày đẹp trời đang trong quãng dậy thì anh ta nói muốn ở một mình một thời gian. Bạn nhẹ dạ, đêm ngả đã lâu, mùi ẩm mốc len lên làm hồn bạn rỗng, bạn không khóc nhưng bảo sẽ đợi, cũng không thấy mệt mỏi và buồn rầu. Bạn biết mình yêu, cho dù điều đó được xem là xuẩn ngốc. Bạn biết mình nên bước đi, khi mà bạn không còn phân biệt được thế nào là can đảm, khi mà bạn nhận ra mình có quyền quyết định làm gì với cuộc đời mình và bước đi khi bạn thấy đến lúc. Bạn biết bạn nên để anh ta sống một mình như vậy cả đời, một thời gian thì ít ỏi quá.

 

 

Hà Nội đã vào thu, bạn thích lượn lờ dọc ngang từng con phố, ngắm cây thay lá và đón gió có mùi hanh hanh, bạn thích sà vào quán xá để thấy cái tấp nập đông vui của thế giới con người, bạn mong chờ trung thu để được ngắm đồ chơi bày tràn lan và tiếng tóc tóc vui tai vang vọng khắp nẻo đường. Bạn thích ánh đèn vàng buổi tối và những khu vui chơi, thỉnh thoảng nhớ tuổi thơ bạn hay lững thững ra vườn hoa Lê Nin gần nhà ngồi ngắm mọi người bận rộn với thú vui của riêng họ. Ở đó bạn được xem hiphop thỏa thê, được ngắm người trung niên nhảy đầm, đám trẻ nhỏ trượt pa tanh chóng mặt, lũ trẻ lỡn cỡn chạy từng đoạn ngắn, ngã thụp xuống rồi lại khanh khách cười đứng lên, bạn cảm thấy như mình đã sống đủ, chẳng phải nhiều nhặn gì, nhưng bạn thích cái hạnh phúc đơn giản của những ngày thu như thế.

Bạn sống đơn giản, lúc nào cũng như vừa mười tám, cái con số hai hai bạn luôn thấy như mang hộ người khác, không phải chính mình, bởi càng ngày bạn càng thấy mình vui với những niềm vui còn đơn giản hơn trước, nhỏ nhặt hơn trước, vô thường hơn trước.

 

Thời gian là vũ khí, mà tất cả mọi người đều có, nhưng chỉ một số ít là biết dùng.

 

—————————————–

Cũng hơi hơi ngớ ngẩn khi bạn ngồi trong phòng học, tiêu tốn những giờ sinh viên tuyệt diệu vào việc viết lảm nhảm trên giấy bởi vì kiểu như là chục năm nữa mình sẽ làm nhà văn.

– bán cho cốc nhân trần.

– không có.

– thế ngồi đây làm gì ?

– chơi.

Tất cả những cá thể sống, bao gồm cả bạn và người bán nhân trần không chịu bán cho những hạng thanh niên ngổ ngáo đều có quyền tự do tồn tại theo nguyên tắc riêng của mình. Chỉ cần chúng ta luôn biết nơi mình muốn đến, còn con đường đi thì vô vàn và hoàn toàn có thể thay đổi được. Bởi vì sẽ đến một lúc khi mà không còn ai hối hả giục giã bạn điều gì, rằng bạn là sinh viên nên phải mau ra trường và đi làm đi, rằng bạn đã là mẹ nên phải sống cho ra dáng một người mẹ, rằng con bạn đang lớn và bạn phải lo cho nó chu toàn vào, rằng ba mẹ bạn đang già đi và bạn cũng phải nhanh chân mà phụng dưỡng..

Bạn hay nghĩ xa xôi và linh tinh như thế, và bởi vì bị bệnh alzheimer, nên bạn phải viết lại những điều bạn nghĩ không giây sau bạn sẽ quên mất chúng rồi. Nên bạn muốn trở thành một nhà văn. Và ở cái quãng này của cuộc đời, bạn chợt nhận ra bạn tự do hơn bao giờ hết. Bạn đang sống mà còn chưa sống hết, và quãng đời bạn thì chưa được viết ra, nên bạn ngồi đây, nhẩn nha đặt điều cho thiên hạ, rồi lát nữa uể oải đứng lên, than trời là thời tiết đổi mùa hay sao mà đau lưng quá, để mẹ già sáu mươi tuổi bĩu môi, “tao còn chưa mỏi huống chi là mày”. Bạn sẽ ngoạc miệng cười hềnh hệch mấy cái, “tại mẹ bóc na con ăn, nên con đau là đúng rồi”.

 

1:12 phút sáng ngày 23.8.12. Mai hẹn Mách đi đạp xe vào lúc 8:15 phút sáng. Đã nhất định ngủ sớm mà lại ngồi đây mân mê với đống giấy lộn và xấp bản thảo thêm thắt muối vừng này. Ngẩng đầu lên đã thấy bốn tiếng đồng hồ âm ỉ trôi qua. Khiếp đảm.

VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0.0/10 (0 votes cast)

Comments

comments

Did you enjoy it? Promote this post!