mot doi giay

–          Anh coi này, sao sao ?

–          Không thích lắm.

–          Không đẹp à ?

–          Không phải, chỉ là, nó không mang phong cách của em lắm.

–          Như nào, phong cách của em ý ?

–          Ví dụ là giầy bệt, áo phông, jeans.. tóm lại là không tô vẽ.

–          Ôi dào, một đôi giầy thì tô vẽ lên anh được bao nhiêu?

–          Nhiều chứ. Ví dụ như việc em kết hợp nó, hay giả như em chọn nó, người ta nhìn cũng đánh giá về em chứ !

–          Người ta mà suy xét đánh giá con người em qua một đôi giày thì phiến diện quá. Em mà bảo được tặng thì chắc họ quay sang đánh giá người tặng luôn á ?

–          Cũng có thể, ha ha, nhưng nếu em không thích, em sẽ không chọn đi nó.

–          Vì hết giầy chẳng hạn? hay em nên đi đất nếu giầy hỏng, rồi người khác đánh giá chân em, kiểu “chân xinh là của người xinh” ấy – rồi nhìn lên thấy em xấu quá, họ sẽ nghĩ là chân em đi mượn.

–          Em nói thế nào cũng đúng hết, nhưng chẳng ai thừa hơi suy nghĩ những thứ đó đâu.

–          Thế nên anh cũng không phàn nàn khi em mua nó nhỉ ?

–          À..

 

Em tung tăng xách đôi giày mới đi trong gió, mặt hớn hở và bắt đầu ba hoa. Đôi khi em là thứ gì đó mà anh không chạm vào được, nhưng lại là thứ anh có trong tay. Anh không có tâm hồn như em, không suy nghĩ vặt vãnh hay lúc nào cũng vặn vẹo kiểu đấy, và tất nhiên là anh đơn giản. Anh có thể ngồi cả ngày bên em mà chẳng kiểm soát nổi em. Em không thích anh bảo em hay thế này thế khác, không thích anh nghe lời, không thích anh hay a hay b hay c nhưng thỉnh thoảng lại bảo “em cứ nói không thích là anh không làm à? Anh sống hộ em à?”

Rất kiểu chẳng liên quan.

Em không ngại xin lỗi khi em sai, không ngại đi riêng một con đường và anh lúc nào cũng thấy mình khập khiễng giữa câu nói của nhau.

 

–          Em sợ nhất phải làm gì bây giờ ?

–          Sờ vào sâu.

–          Cái khác đi.

–          Ăn mỳ ý.

–          Ạch, em đùa à ?

–          Phòng trường hợp anh bảo sẽ làm điều em sợ cho em trưởng thành hơn ?

–          Gần như thế, mà không, nghiêm túc đấy.

–          Chết ?

–          Sao sợ ?

–          Chưa được chơi công chúa cùng con.

–          Thôi, mệt quá, gì mà khả dĩ hơn đi ?

–          Tiêm, hay ăn kem, phòng khi..

–          Anh có đọc được một lời khuyên, mỗi ngày làm một trong những điều mình sợ hãi nhất, kiểu để mình không sợ nữa ấy, nhưng em làm hỏng hết ý nghĩa triết lý của nó rồi..

–          Hê hê

–          ..

 

Em vênh váo đi theo lối mòn của mình, hoặc anh sống chung với lũ, hoặc anh đứng bên lề cuộc đời để nhìn em nhảy múa. Em bảo sao cũng được.

Anh đi.

26.11.10

VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0.0/10 (0 votes cast)

Comments

comments

Did you enjoy it? Promote this post!