33720308_1961938307151764_1313304774669500416_n

.. đối với việc đập nhà đi xây lại

.. đối với việc giúp đỡ những người dưng

.. đối với việc khăng khăng rằng mọi thứ phải thế này, hay thế khác

.. đối với việc kể những câu chuyện chẳng ăn nhập mà cũng chẳng liên quan

.. đối với cả việc nhất định muốn làm gì là phải làm ngay, như là giữa trưa nắng thì phải chuyển đồ sang nhà mới, hay là giữa trời mưa thì phải đi lấy GIẤY TỜ..

Nhưng mà, cuối cùng thì, ở vào tuổi 66 của mẹ, nguồn năng lượng ấy vẫn luôn hừng hực lên lại là một điều gì đó rất yên ả. Giống như là khi ta đã quen với bão tố, thì cuộc đời nhìn chung cũng bình thường thôi ấy. Sự so sánh này hơi gì gì và này nọ, hề, nhưng kệ.

Bởi vì, nếu mẹ có một nguồn năng lượng bất tận trong việc làm tất cả những việc trên, thì mình cũng có một nguồn năng lượng gần bằng như thế đối với việc kể xấu những việc mẹ làm, theo một cách đầy yêu thương trìu mến, cũng hừng hực khí thế, và cũng luôn bất tận liên tu..

Mẹ đã có kế hoạch đập nhà đi xây lại từ chừng 10 năm trước. Cỡ đó, hoặc hơn. Chỉ biết rằng từ khi mình lớn lên, mẹ cứ suốt ngày quẩn quanh trong đầu với cái ý định rằng MỘT NGÀY NÀO ĐÓ mẹ sẽ phải đập cái nhà xây từ những năm 1994 này đi xây lại. Mà phải là XÂY LẠI TOÀN BỘ.

Nhà mình có truyền thống lên kế hoạch 10 năm.

Bố thì có kế hoạch sửa chuông cửa, mẹ có kế hoạch sửa nhà, mình có kế hoạch viết sách, riêng mình em Bách chắc không có kế hoạch đặc sắc gì, vì thời gian ở cái hành tinh mà em ý sống, chậm gấp 10 lần thời gian ở hành tinh mà mình và những người còn lại sống.

Trưa nay em Bách vào bảo mình cắt cái đuôi tóc đã nuôi được 3-5-7 năm gì đó. Cái đuôi tóc dài thượt đến tận mông, mà em Bách chỉ bảo “ê Zú, mày có kéo đấy không, cắt cho tao cái đuôi tóc!”

Bỏ qua chuyện em Bách nói hơi láo, thì trong lúc mơ ngủ mình cũng lật đật dậy cầm kéo nhưng chỉ tưởng là tỉa gọn lại cái ngọn của đuôi tóc đi thôi, thì em Bách bảo là không, cắt luôn đi, cho đỡ nóng!

Một cái đuôi tóc dài đến thắt lưng mà em Bách cắt đi gọn lỏn, thì có chuyện gì mà em không làm được gọn lỏn như thế. Tức là thích thì làm thôi, chả cần lý do hay suy nghĩ gì mấy.

Quay trở lại ước mơ của mẹ.

Cỡ chừng 10 năm trước, từ hồi bố còn sống, mẹ đã suốt ngày thao thao bất tuyệt về chuyện sẽ đập nhà đi xây lại, sẽ làm cái cầu thang chỗ này, phòng vệ sinh chỗ kia, sẽ có cái dàn cây ra sao hay cái tầng bếp thế nào. Rồi thi thoảng mẹ cũng hứng lên hỏi mình, là con thích phòng con thế nào. Mẹ hỏi nhiều lần và qua thời gian câu trả lời của mình cũng thay đổi chóng mặt.

Xưa kia mình muốn phòng mình có một chiếc giường ở giữa, bên cạnh là một tấm gương to để mình tập nhảy, một chiếc Piano còn lại là không gian đọc sách và có một cái tủ sách CAO LÊN TỚI TRẦN NHÀ.

Qua năm tháng, mình dần từ bỏ ước muốn tập Piano đi, mà thay vào đó là tập trung làm những việc mà mình có khả năng làm tốt nhất, thì mình còn muốn phòng mình có một cái bàn đơn giản, để mình vẽ vời đọc sách viết văn ở trên đó. Còn chiếc tủ sách thì vào một ngày đẹp trời hai năm trước mẹ đã hì hục bê từ đâu về cho mình, tuy không cao lên tới trần nhà nhưng cũng để đủ 11 thùng sách của mình. Hiện tại như thế là tạm ổn.

Mẹ vẫn cứ không bỏ cái ý định mua cho mình một cái bàn phấn, chẳng hiểu sao lại cứ phải là cái BÀN trong khi mình đã chuồi chuội đi hàng bao năm trời nay là mình không cần, chỉ một cái gương dựng sát tường, thiết nghĩ có thể màu hồng phấn, hồng như cuộc đời mình, là đủ.

Kể từ khi mẹ có ý định sửa nhà, cho tới khi mẹ quyết định sửa nhà, dưới sự ngăn cản và ngạc nhiên của cả mình và em Bách, cũng ngót nghét mất tới chục năm.

Năm ngoái, mẹ dõng dạc tuyên bố, năm sau ĐẬP NHÀ ĐI XÂY LẠI, KHÔNG NÓI NHIỀU!

Nhưng sau đó thì mẹ vẫn nói nhiều, về chuyện phải cho học sinh nghỉ ra sao, nên xây vào tháng nào các thứ.

Tiếp sau chuyện quyết định là chuyện đi đến thực hiện, thì mẹ đã gắp sẵn từ mấy mươi năm trước một anh học sinh mở công ty xây dựng, người sẽ đến thiết kế nhà CHO MẸ. Thiết kế ban đầu rất kì cục, và mẹ cứ khăng khăng là đã đúng ý mẹ lắm. Mẹ nhất nhất để em Bách ở tầng 3, mà cả mình và em đều không hiểu lý do là tại sao. “Tầng 3 sẽ đẹp nhất nhà mình,” mẹ đi ra đi vô rồi nói, “tầng 3 sẽ có hai phòng vệ sinh, một phòng chỉ để cho em Bách tắm, một phòng còn lại có cả chỗ đi vệ sinh luôn,” thật oách!

Điều ấy cũng chẳng sao, nếu như mẹ không đưa ra ý kiến là, hay mẹ với con chung một phòng, ngăn đôi bằng một tấm ván gỗ, để khi con đi lấy chồng thì mẹ rút tấm ván ra, phòng mẹ sẽ rộng thênh thang các thứ các thứ.

Nguyên do là, không rõ từ đâu ra, nhưng mẹ có một cái suy nghĩ là, hễ mẹ xây nhà xong, lập tức mẹ sẽ có dâu có rể. Mẹ không những mường tượng ra cái cảnh sẽ gả mình đi cho rộng chỗ, mà còn tính cả đến đoạn mình quay về. Ấy là một hôm mẹ vào phòng và bảo mình, mặt đầy thách thức, “thôi được rồi, mẹ sẽ làm cho mày hẳn một cái tầng 3, để nếu mà sau này có bỏ chồng thì về đây ở cũng được..” làm mình há hốc mồm.

Chuyện gở mồm ở đâu có thể bàn tới, chứ ở nhà mình thì, nếu ai không thích cái gì hãy cứ nói thật to lên, để mẹ mình làm đúng cái việc ấy cho mà tức! Còn nếu ai không biết mẹ mình gở mồm hay vô duyên ra sao, thì hãy để mẹ mình chứng minh điều ấy cho mà biết!

Cứ thế, ngày tháng nối đuôi nhau, từ cuối năm này tới đầu năm sau, và giờ đã là gần tháng Sáu mà mình thì vẫn ngồi gõ máy lạch cạch trên con giường cũ, trong cái phòng cũ đã được tháo hết cửa ra vào lẫn cửa sổ để gửi đi. Chỉ vài ngày nữa thôi, mình sẽ ngồi gõ máy ở một căn nhà lạ hoắc, cách nhà mình hơn trăm mét, bé tẹo, và chẳng có gì ngoài bốn bức tường loang lổ.

Mẹ khăng khăng rằng, mọi chuyện rồi sẽ qua đi hết, chỉ cần mẹ xây được xong cái nhà này!

Từ ngày dọn nhà, mẹ dậy sớm tinh mơ, bỏ bê chuyện đi tập thể dục ngoài Bách Thảo, thay vào đó là dọn nhà, rửa quạt, rửa xoong chảo nồi niêu, buộc mắc áo lại thành từng khóm hay tra dầu cho đồ điện trong nhà.

Mẹ dọn từ phòng mẹ sang đến phòng mình, lên phòng em Bách rồi ra cả vườn cây. Loáng cái, ngoài vườn cây đã được bứng đi hết. Có hôm hai mẹ con khuân cây gửi về bà, mẹ bĩu môi bĩu mỏ chê cây của mình, mẹ bảo, mấy cái cây sen đá linh tinh mình trồng chả có cái giá trị gì hết, vứt đi cho xong! Mình khăng khăng không chịu, hai mẹ con khệ nệ bê cây xuống chất lên xe. Về tới cửa nhà bà, hai bác phi ra nhìn đống cây của mẹ con mình rồi bảo, ở nhà tao, cái đống này tao gọi là cỏ đấy!

Dì đi lên nhìn đám Phong Lan ra điều quý nhất cái vườn cây nhà mình mà phán, mấy cái cây này rẻ bèo, mà ôi thôi, chị làm chết hết gốc thế này rồi, vứt ở đây có khi chả sống nổi.

Mẹ quay ra khều mình, đúng là cái vườn chẳng có cây nào quý, nhưng mà tình cảm nhiều, trồng từ lâu lắm mà mãi chẳng chết..

Hết chuyển cây, khuân cửa đi gửi, mẹ lại đóng gói quần áo giày dép của mình vào. Đoạn thấy trong phòng mình chẳng có gì ngoài sách và bản thảo từ chục năm trước, mẹ và em Bách gợi ý rằng mình nên đốt bớt, hoặc cho hết đi, chuyển nhà bê hơi mệt!

Cuối cùng thì phòng mình cũng trống hoác ra, cảm giác là lạ. Tủ hạ xuống, giày dép cất đi, quần áo treo hết lên một cái giá cạnh giường, mấy bữa nữa sẽ treo ở một nơi nào đó không phải là nhà, không phải là nơi bố đã sống những năm cuối đời ấy.

Nghĩ tới việc nhà sẽ đập đi làm sống mũi mình cay cay, nhưng mình không nói với mẹ. Có hôm mình kể, ngày xưa bán chiếc xe Dream cũ đi sau mấy năm gắn bó thôi mà bố cũng ngồi buồn mất mấy hôm. Mẹ cười ha hả, tất nhiên không hề biết chuyện này, bảo khiếp cái ông đấy mệt nhỉ. Thế mà mình giờ bảo là thôi đừng xây nhà, cái bàn ăn này bố ngồi đây, con ngồi ngay cạnh năm đó đó, cái giường này bố ngồi cuối trong những năm tháng chẳng còn nhiều nhặn gì mà dạy con cách tra dầu vào quạt, hay qua cánh cửa sổ bẩn két đầy bụi, mình thấy bố ngồi nhìn vào khoảng không trước mặt, vô định..

Đã có quá nhiều điều xảy ra ở đây, qua hai mươi mấy năm trời mình sống, đến nỗi mà mình không nhớ nổi nữa. Nhưng mọi thứ đều quá đỗi thân thuộc. Nếu nhà mất điện, mình vẫn chạy được ngay xuống nhà, qua cái cầu thang vô lý vừa hẹp vừa cao vừa vắt vẻo, mà không cần vận tới chút suy nghĩ đắn đo nào. Cái sân này mình đứng chụp ảnh béo múp với tấm áo caro màu trắng đen và mấy cái cây của mẹ làm nền, Tết năm 1994. Cái cây Trúc Nhật này mình đã mân mê đám hoa xanh rì của nó một chiều tan học thời tiểu học, chạy ùa về nhà hỏi bố đâu. Cái vòm cửa nơi mình treo đầy những thứ lỉnh kỉnh mà mẹ bắt dỡ xuống, hay cái cầu thang chẳng dẫn tới đâu mà những năm thơ ấu chúng mình đã chơi trốn tìm rất oách. Cái khung cửa sổ cũ kĩ từ mòn đời mà khi xưa mới lớn một chút mình đã chui qua nữa..

Thôi thì, mẹ cũng sắp đạt được ước mơ của mẹ. 66 năm cuộc đời mới có dịp thực hiện một ước mơ oanh liệt một chút, thì hẳn là cái nguồn năng lượng sẽ đổ dồn vào đó.

Chẳng biết nói gì ngoài nói xấu mẹ nhưng mà, sâu thẳm, vẫn cứ nghĩ rằng thì đó, mẹ cũng sắp hoàn thành cái kế hoạch 10 năm của mẹ, mình cũng phải mau mau hoàn thiện kế hoạch 10 năm của mình đi.

Có khi xây nhà xong lại cũng xong một vài chuyện khác nữa cũng nên, bố nhỉ.

Thôi thì, bố đồng hành cùng bà và ba mẹ con nhé.

Mình cùng liều mình hòa vào nguồn năng lượng bất tận của mẹ một phen.

27/05/2018

VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 10.0/10 (1 vote cast)
Mẹ có một nguồn năng lượng bất tận, 10.0 out of 10 based on 1 rating

Comments

comments

Did you enjoy it? Promote this post!