DUY_7107

Có – không một chút gì..

Này mọi người cứ hỏi

“giữa chúng mình có chuyện gì không”

“Không” – em nói

“Có” – anh trả lời

Bốn mắt nhìn nhau trân trân.

 

Thời gian,

Em nhất quyết giấu mình vào thời gian

Và trốn anh biền biệt

 

Rồi một ngày không lâu mình gặp lại nhau

Tại ngã rẽ cuộc đời

Anh nhìn em mỉm cười

“Dạo này ra sao em hả ?!”

Lời nói của mọi người lại chạm lấy em

Và vây quanh em khi anh trả lời “không”

Còn em thì lại “có”.

 

03 April 2016

..

Em không thể kiểm soát

Những mơ hồ trôi trong kí ức anh

 

Và em sẽ lặng thinh

Chờ qua mau những ngày mưa hối hả trên đất

Chờ qua mùa Thu vảng vất

Qua những đọt kỉ niệm mơ hồ

 

Xin anh,

Hãy một lần đừng ngả nghiêng theo dòng quá khứ

Đừng khư khư giữ thứ không tồn tại

 

Hãy để em

Là một cơn mưa êm

Là một ngày nắng cháy

Là dịu êm xoá tan mọi áy náy

Đang ùa về

 

28 August 2016

..

Chúng ta đôi khi tủi thân vì những điều quá nhỏ

Như gió mùa Thu đã về

Mà chẳng có bàn tay nào gần kề

Như thời này nhiều năm về trước

Của chúng mình

Có anh đi chung

Có người cười nói sau mỗi ngày dài mỏi mệt

Mà lâu rồi quên mất

Từng có thứ hạnh phúc giản dị đến nao lòng

Tất thảy là tại Thu sang đông

Đôi con phố bỗng trở thành xa ngái

Và ở cái ngã tư cuối cùng

Nơi anh đi mà ta không gặp lại

Nơi vào một phút lầm lỡ vụng dại

Ta mặc cả với lòng mình để thấy lại ngày xưa

Trong cơn mưa tầm tã

Ta lao tới ngôi nhà nhỏ đã từng có người quen

Đứng khựng lại ở mép hiên

Nhìn anh bước ra và nhìn anh đang trong tay người khác

Nỗi đau trồi lên như cơn khát gặp bình nước muối trong

Trong đến não lòng

..

Thời gian này của nhiều năm về trước

Có cậu bạn thân cách vài dãy phố vẫn sang nhà ta đều

Có chiếc xe bấm ding dong trước cửa

Có người cùng dạo một vòng hồ Tây

Nhiều năm sau của nhiều năm trước ấy

Cậu ngồi bên ly ca cao nóng nghển cổ lên nhìn trời

Thở hắt ra những lời buồn nhẹ bẫng

Như năm sau, chúng mình, có còn ngồi đây không ?

..

Tôi thi thoảng vẫn ngồi trong không trung của những ngày rất khác

Nghĩ về hai đứa mình

Nghĩ về ngày ấy

Nếu biết rồi sẽ có ngày ngấy nhau mà mỗi đứa một đường

Chẳng biết, tôi sẽ phải trả lời câu hỏi ấy ra sao?

thế nào cho phải..

Tôi biết trong cơn mưa rào của tuổi trẻ

Cậu thi thoảng lẻ bóng cũng cảm thấy cô đơn

Nhưng nỗi buồn lớn lên rồi cũng tan đi mất

Để trôi về với đất

Tới muôn đời.

Cậu rồi cũng sẽ chẳng nhớ tôi

Cô gái nhỏ mang cái bóng dại khờ theo mình suốt cuộc đời còn lại

Mang theo thứ tình yêu vụng dại

Chưa một lần dám kể cậu nghe

Những chuyến xe đã đưa tôi đi xa cậu ngàn dặm

Mà tôi đã chẳng thể quay về

Vì một lời thề đã mất

Lặng lẽ tới nao lòng.

 

31 August 2016

..

Cuộc sống là một chuỗi những sự tiếp nối và đổi thay.

Bàn tay bạn nắm hôm trước

có thể chẳng phải là hình ảnh của ngày hôm sau.

Chuyện buồn hôm trước

chẳng thấm vào đâu với cơn gió ngày sau lũ lượt ùa về.

 

Bởi thế mà tôi nghĩ

chúng ta cũng chẳng thể cứ mãi rong ruổi,

cứ mãi vui đùa.

Chúng ta cũng cần đôi giây lắng đọng,

những ngày mưa ảm đạm,

những ngày nắng nhạt màu.

 

Chúng ta rồi cũng sẽ nhận ra,

bài hát hôm qua đã trở thành xưa cũ

Người hôm qua đã như cơn lũ cuốn xa đời mình

Rồi một ngày ta bỗng dừng hình

Giữa đám đông xa lạ

Có một đôi mắt quen..

 

Rồi chẳng mấy mà những tha thiết với cuộc đời này của ta đi mất.

Trong cơn khất lần lớn lên

Có một bài hát mang tên

mãi mãi


31 October 16

..

Follow the heart and let the wind blow the way
The way out of love, to the self
The way out of old experiences, to new adventures
The way out of fears, to another fear maybe?
That’s ok to be afraid,

that’s ok to feel painful, regretful, and cheerful at the same time.

That’s ok to be the worst self struggling to be the best one.
That’s ok to live and learn, stumble then fall.

16 February 2017

..

I see my life through rose-tinted glasses and I wonder why people don’t

People see troubles, obstacles, people cry
I see life with rose-tinted eyes
People don’t get me,

I don’t get them,

that’s fine
I do what I love, and love what I do,

I don’t give a damn care about what’s happening in others’ lives.

I am too busy living mine to the fullest,

do silly stuff everyday,

laugh more often,

voice out silly thoughts and take action,

even when I scare.


I make mistakes all the time that I finally learn how to live with them in peace.

We talk,

we curse,

we shout and scream and we create new themes.


Don’t take it too seriously,

every moment is unique,

and every single day is different from the other day.


Tomorrow will be another chance to mark my life,

and I am excited as hell.
There are tons of work to do,

yet I am practicing tollerance, kindness, love, and non discrimination everyday.
I mean, every single day.

02 March 2017

VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0.0/10 (0 votes cast)

Comments

comments

Did you enjoy it? Promote this post!