10291178_797912513554355_4496203399056943751_n

Sáng nay mình sang dạy học, vừa bày đủ sách vở giấy bút ra thì quay qua thấy mặt cô học sinh mếu máo, mình dừng hình năm giây mới dám hỏi có chuyện gì, mặc dù biết thừa là có chuyện gì. Cô học sinh nước mắt lưng tròng bảo mới chia tay người yêu, một câu chuyện tình dài hơn một năm. Mình nghe tiếng thở dài trong lòng, đành gạt ngang quyển sách bảo thôi, vậy hôm nay học nghe. Đoạn quay sang thấy cô học sinh vẫn nức nở, kể lể hết chuyện này đến chuyện kia, bao buồn bực hờn tủi xen lẫn hẫng hụt triền miên. Mình cảm thấy không khí xung quanh bắt đầu ngột ngạt, phần vì cũng lâu rồi không nói chuyện tình yêu nghiêm túc, phần vì cảm thấy năng lượng trong người chưa sẵn sàng với công việc đó. Nhưng chẳng thể nào ngừng lại những lời em nói, bởi bản thân mình biết, cũng từng có lúc mình ước chỉ có một người ở bên lắng nghe khi lòng mình mệt mỏi. Đó chính là cách mình đi vào câu chuyện của em.

 

Có những phần lạ, có những phần quen.

 

Em chia tay mối tình đầu vụn vỡ, chia tay người đàn ông mà em nghĩ sẽ nắm tay đi tới cuối con đường, còn mình ngồi cười hơ hơ bảo, còn trẻ, còn phải đi, đừng dừng lại chỉ bởi những mối tình bé bỏng không có độ bền với thời gian. Bỗng dưng mình nhớ mình trong cái buổi chiều gió giật mưa rơi ngoài cửa sổ, khi vừa mới chớm yêu đã phải gạn lòng bỏ đi tình yêu đó bởi biết muôn đời hai người không thể thuộc về nhau. So với cái cảm giác thế giới tách đôi như thế, mình tự hỏi tại sao những người yêu nhau, có thể đến được với nhau lại cứ tự mình gây ra trở ngại hoài như thế, cứ tự gieo vào lòng mình rối rắm và thử thách niềm tin vốn đã mỏng manh như lớp vỏ bánh tráng. Mình không biết bao lần đã nói với em rằng, bỏ đi tình yêu đầu là một điều rất khó, người như mình cũng đã phải cố gắng bảy năm mới làm được, nhưng cuộc đời còn nhiều đổi thay, và chính bản thân ta cũng còn nhiều điều chưa khám phá. Đừng chôn chân một chỗ với mối tình đã chết, với người không còn thương, không còn đủ bao dung cho những khó khăn trong đời. Nhưng em vẫn thổn thức, bởi vì em vẫn yêu. Mình biết rằng mình đã không còn yêu quá lâu để nhớ ra nổi một tình yêu thế nào, và cái cảm giác mà em đang đi qua hẳn nhiên cũng không thể gợi nhớ chút gì về những cơn đau tim mà mình từng nếm trải. Khi người ta đã đi qua quá nhiều đau thương, một vết thương mới cũng vừa nhức nhối mà cũng chẳng là gì. Mình chặc lưỡi nghĩ, rồi chúng ta đều sẽ phải lớn lên, không theo cách này thì cách khác vậy.

 

Em buồn bã, những giọt mưa mặn cứ chực trào ra mà mình biết vì mình không phải gia đình em nên em phải kìm chế nhiều lắm không để mình thấy. Phần mình thương em, thương những vụn vỡ và những tình cảm đẹp bỗng chốc tiêu tan. Phần mình cho rằng đau thương là điều sớm muộn em cũng phải đi qua, và là điều cần thiết cho công cuộc trưởng thành để em đi từ một cô gái bé nhỏ được bao bọc chiều chuộng tiến tới một người phụ nữ độc lập biết lo toan và đứng vững trên đôi chân của mình. Mình thì chưa phải là phụ nữ vì mình mới mười bảy, cũng chẳng ham hố gì cái vai trò đó. Chân mình cũng không được vững lắm, nhất là khi đứng trước những cú xoay người chuệnh choạng, nhưng chí ít mình cũng đã biết cách giảm thiểu tối đa thương tổn cho chính mình, và đi qua cuộc đời với một cái nhún vai đầy thách thức. Mình nghe em kể chuyện, thấy em thương người ta thực sự, thấy người ta cũng yêu em nhiều, như cái người cũng từng cho mình là cả thế giới và niềm vui duy nhất. Em cười hỏi, bao nhiêu lâu là đủ khi một người đàn ông yêu cầu thời gian để suy nghĩ. Mình cười chua chát

– có thể là một ngày, một tuần, một tháng hay nhiều năm.

– anh ấy nói muốn em cho thời gian một tháng, nhưng khi em hỏi sau một tháng chúng mình sẽ quay về bên nhau chứ thì anh ấy lại bảo không chắc

– người yêu cũ của chị cũng từng nói anh ấy cần một tuần

– rồi anh ấy cần bao lâu ạ ?!

– à, sau đó bọn chị không gặp lại nhau nữa.

– tức là chia tay luôn ạ ?!

– ừ, đúng rồi. haha. Hồi đó chị cũng ngây thơ như em bây giờ, còn chờ đợi và nhung nhớ lắm, nhưng sau hai tuần biết được người ta đã đi cùng cô gái này, xin số cô gái nọ, chẳng còn vấn vương gì mình rồi nên chị cứ thế đóng cánh cửa lại rồi bước đi thôi.

– sau này anh ấy có tìm chị không ?!

– có. Nhưng là sau 1 năm em ạ. Chị đổi số, không liên lạc gì, còn anh ấy vẫn tiếp tục qua nhà chị chúc Tết, rồi mời đi cà phê. Ngày xưa chị cũng hứa sẽ làm bạn với anh ấy nếu có lỡ chia tay, mà vì một tuần không bao giờ kết thúc của anh ý nên chị đổi ý rồi. Giờ lại thấy thảnh thơi và may mắn.

 

Câu chuyện này nối tiếp câu chuyện kia, cơn bực bội không còn, kỉ niệm rơi vãi như miếng bánh mì vụn trên nền gạch lạnh tanh, mình bước qua mà thờ ơ như chưa từng thấy. Mình nhìn thấy ở em cái bồng bột của tuổi trẻ, cái tình yêu thơ ngây vụng dại, và cả mớ niềm tin chưa từng rơi vỡ hay sứt mẻ đi chút nào. Mình không thể bảo em ngừng tin vào những người đàn ông luôn hứa sẽ đi tới cuối con đường nhưng lại buông tay ngay khi có thể, cũng không thể bảo em rằng tình yêu phù phiếm, hãy coi trọng những người bạn và gia đình của em hơn. Suy cho cùng thì em có câu chuyện cuộc đời em, mình có chuyện đời mình, chẳng đứa nào giống đứa nào, từ cách tiếp nhận tình huống cho tới cách giải quyết chúng. Nên mình lại cười xòa, nghe em nói, nhìn những bâng khuâng cứ vỡ cả ra trong hai mắt, rồi lại thở dài vì biết em rồi cũng phải lớn lên.

 

Em nói mình và em ra quán, mình ừ. Mặc dù trong lòng còn nhiều vướng bận, cơn buồn ngủ trực rơi, nhưng mình vẫn nhận lời vì nghĩ ngày hôm nay vai trò giáo viên đã làm không nổi, thôi thì nên thủ vai một người bạn rảnh rỗi cho những buồn tênh. Quán vắng, đưa lại kỉ niệm cũ như cái nắng mùa hè xa ngái trên con đường phía trước. Bản “young and beautiful” của Lana Del Rey vang lên thánh thót. Mình hỏi em đã từng đọc The Great Gatsby chưa. Em lắc đầu bảo chưa rồi lặng im nghe mình kể lại câu chuyện đó. Nhạc dứt cũng chính là lúc cái kết buồn thảm được mình đưa ra. Mình đã bảo với em rằng, tình yêu đôi khi rất phù du, có thể ta dốc ruột gan đi yêu thương một người này nhiều lắm, nhưng chính họ lại là người mù duy nhất trong thế giới của ta, có cố gắng tới đâu cũng chẳng thể nhìn ra yêu thương của ta dù nó có gắt như nắng hay nồng như sầu riêng. Nhưng mình biết em sẽ chẳng nghe đâu, câu chuyện ấy sẽ lùng bùng trong tai em như một mớ nhạc hổ lốn tạp âm, bởi tất cả những gì em đang đảo lại trong đầu, là hình ảnh người yêu em với cái nhìn chứa đầy yêu thương.

 

Đã bao lâu rồi mình không yêu thương ai đó nhỉ, để tới nỗi quên cả đã từng yêu. Và quên luôn đã từng từ bỏ và can đảm khi bước đi thế nào.

 

Thôi thì, nhất định hãy cứ làm một người phụ nữ mạnh mẽ, cho dù thế giới hay lòng người nhá nhem. Cho dù có, hay không một ai đã từng là tất cả. Tất cả của không gì cả, thì rồi cũng là không gì cả.

 

Buồn ơi.

26.6

VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 10.0/10 (1 vote cast)
Giọt nước mắt đọng nơi đáy mắt, 10.0 out of 10 based on 1 rating

Comments

comments

Did you enjoy it? Promote this post!