14633450_10154759884789903_8657540155928555503_o

Tôi tắt đèn, thu mình vào một góc giường nghe tiếng mưa rơi tí tách ngoài hiên. Thi thoảng có những giọt nhỏ cả vào mái tôn tạo nên tiếng lộp bộp nhát ngừng. Màu đêm đen và sự tĩnh lặng trộn vào nhau làm một, khiến tiếng mưa như một vết mực đen nổi bật lên trên nền giấy trắng, làm những kí ức về những ngày mưa như thế lại ùa về trong tâm trí.

Nếu là cách đây vài năm, trong giai đoạn đang khắc khoải về những mối tình ra đi không trở lại, mưa là điều ít mong đợi nhất từ tôi. Những ngày đi đường về, muốn ngả lưng gạt bỏ mỏi mệt mà bỗng gặp cơn mưa rào, hay chỉ đơn giản là cái mùi gió thốc ràn rạt qua mái hiên trước khi cơn mưa tới, đã làm cho tâm trạng của tôi ướt sũng và ỉu xìu như chỉ trực chờ đúng thời điểm là tan ra như bong bóng xà phòng. Những lúc như thế, tôi thường đứng sững người giữa phòng, hít vào một hơi sâu đầy cuống phổi, rồi chậm rãi đẩy cả ra thành một tiếng thở dài đầy ngao ngán. Cửa khép hờ cũng mặc, quần áo chưa thay cũng mặc, balo đang đeo vai cũng cứ để tuột xuống đất mà chẳng thèm nhấc lên. Tựa như một người đang bình thường bỗng gặp cơn say xe, tất cả sức lực biến mất chỉ trong một sát na ngắn ngủi.

“Này lũ nhà văn các cậu khi viết thì thật được bao nhiêu ?!”

“Cũng còn tùy chứ. Cảm xúc là thật, còn con chữ thì đôi khi không đáng tin.”

“Sao lại không đáng tin ?!”

“Hoặc là con chữ của mình vậy. Nhiều lúc ngồi viết liền mấy tiếng rồi đứng lên, lại chẳng hiểu vì lẽ gì mà mình viết ra những điều như vậy. Nhưng cảm xúc thì hoàn toàn là thực đấy.”

“Thực đến mức nào ?!”

“Đến mức mỗi lúc đọc lại, cậu cảm nhận y nguyên thứ cảm giác khi cậu viết chúng ra. Có những truyện ngắn tớ đánh mất, mà thi thoảng nhớ về chúng như nhớ người yêu cũ vậy.”

“Nhớ tới thế thì sao không viết lại ?!”

“Người yêu cũ chỉ có thể nhớ, đâu thể yêu lại ?! Văn đã mất cũng vậy, tuyệt nhiên không thể viết lại. Nhiều khi cùng một câu mà thay từ đã thấy ấm ách trong người rồi, chứ nói gì đến cả một truyện.”

..

Còn giờ đây tôi chỉ nằm đó, mở con mắt hé mờ nhìn vào màn đêm u tịch rồi lặng nghe tiếng mưa rả rích như một bài hát ru tưới những ước mơ vào giấc ngủ trẻ thơ.

Khi đặt tay xuống bàn phím mà phím còn phím mất quen thuộc của mình, tôi đã nghĩ về con phố Tạ Hiện với những mái nhà lụp xụp năm đó. Tôi ngồi cạnh anh trên cái ghế con bé xíu kê sát cửa ra vào của một cửa tiệm đóng im ỉm, cùng nhìn vào cánh cửa gỗ đối diện mang cái sắc buồn bã tương đương, và nói về những cơn mưa phùn. Thi thoảng tôi ngẩng lên nhìn trời, thả những hơi thở ngắn vào cái lạnh trước mặt, để nhìn làn khói bay phảng phất trong hằng hà sa số những đốm mưa bụi kia. Sau này, anh hay quên mọi chuyện tới nỗi tôi chẳng còn buồn nhắc tới những kỉ niệm thế này, bởi biết thừa đằng sau câu chuyện, anh sẽ đưa ra cái vẻ mặt ngây thơ hồn nhiên bảo:

“Không nhớ, bao giờ đấy ?!”

“Hồi xưa, mùa đông năm em mười bảy tuổi.”

“Bây giờ em mới mười tám mà, vậy là năm ngoái hả ?!”

“Không phải, mùa đông năm em mười bảy tuổi, anh chưa già và chưa mau quên như giờ kia.”

 

Thế rồi cả hai đứa lại cười khùng khục, và không ai nhắc lại câu chuyện cũ.

Cũng chính bởi cá tính đặc biệt đó của anh, mà đôi khi tôi lại tự vấn bản thân mình, ngày ấy mọi chuyện đã xảy ra thật chưa ?! Và ngay cả tình yêu tôi dành cho anh nữa, có phải là một điều có thực ?!

..

Ngày ấy tôi thích mưa, tuổi trẻ bồng bột cứ thấy mưa là lao ra như con thiêu thân của tôi rốt cuộc chỉ còn là những vệt mờ dài trong tâm trí. Có những quãng đời ta muốn nhớ, cứ tua đi tua lại trong đầu như những thước phim được quay mà xem mòn đời không hỏng. Nhưng cũng có những quãng đời, bởi vì người bạn ngày ấy đã chọn không nắm tay, nên ta không để mình chìm vào trong những nỗi buồn thẳm kéo dài đó nữa.

Thời cấp ba, ngoài việc yêu anh và dành thời gian cho những người bạn, tôi nghĩ mình chẳng làm được điều gì khác nữa. Chuyện học hành cũng trượt khỏi vai khi tôi bước qua ngưỡng cửa trường cấp ba yêu thích. Cũng chẳng hẳn là yêu thích, bởi thời ấy ngoài tình yêu ra, tôi không rõ bản thân mình có thực sự đưa ra được lựa chọn nào không nữa.

Tôi sống cuộc đời mười mấy năm của một đứa con gái mù khi nhìn vào thế giới. Không thấy nhiều và cũng chẳng mặn mòi gì với những sự kiện diễn ra. Cuộc đời tôi trôi đi yên ả mà không có điểm nhấn nào đặc biệt. Sau này, nhiều người đã nói, hôn nhân chính là điểm nhấn trong cuộc đời của họ, với sự góp mặt của những đứa con như thứ quà tặng vô giá từ thượng đế. Nhưng tôi không muốn cuộc đời mình trôi đi vô nghĩa như thế. Cho nên khi người ta thi nhau lập gia đình và hoạch định tương lai, tôi vẫn chậm rãi sống những ngày tuổi trẻ dài ngắn, và ấp ủ một loạt dài những điều phải làm trước khi chọn được một người đàn ông nào đó ở bên.  

Zú 21.05.2015

 

VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0.0/10 (0 votes cast)

Comments

comments

Did you enjoy it? Promote this post!