301502_267470396598572_4235298_n

 

Em luôn cho rằng mỗi đứa trẻ khi mới được sinh ra luôn chìm trong một giấc ngủ của riêng mình để chờ một ngày mở choàng mắt tỉnh dậy, chúng là một sinh linh bé bỏng và đẹp đẽ, chúng tiếp nhận thế giới qua con mắt của mình. Và ai cũng có cái thời khắc mở choàng mắt ấy..

Giống như em !

Em nhớ là mình đã từ từ khép đôi mắt lại rồi chỉ trong một giây sau em nhận biết được cả thảy mọi thứ xung quanh mình, và bằng chứng của điều đó là đến tận ngày hôm nay em vẫn còn nhớ như in khoảnh khắc yên bình nhỏ nhoi ấy, với bố chạy ra chạy vào, với anh đang ngồi bệt dưới đất bên cạnh đống đồ chơi của em, cái quạt trần đang quay vào giữa một đêm mùa hè và một con cá heo màu đỏ đang quay mòng mòng trước mắt. Hồi đó mẹ mắc thanh thép mỏng ngang ngưỡng phòng để làm dây phơi những ngày trời mưa ẩm ướt, bố đã treo con cá heo màu đỏ lên đó, bố bảo vì em thích nhìn những thứ được treo lên cao và chuyển động, mỗi khi nhìn chúng em sẽ cười giòn tan, mà nếu vì ngượng bố không kể thì em cũng biết, bố yêu cái tiếng cười khanh khách ấy của em thế nào. Em đã hỏi bố con gì kia, bố bảo đó là con cá heo

“Nó ở đâu ra hở bố ?”
“Anh đã lặn xuống cái hồ trong Bách Thảo để vớt lên cho con đấy”
“Bách Thảo là đâu hở bố?”
“Khi nào con lớn bố sẽ dẫn con đi”

Em đã tự nhủ là sẽ lớn thật nhanh, để còn được bố dẫn đi xem cái hồ mà anh đã lặn xuống vớt con cá lên cho em
Em ngồi mơ màng chờ mình lớn, gió mùa hè thổi bay những lọn tóc lũn cũn trên đầu. Ngay từ ngày mới mở mắt, hình như em đã biết mơ mộng rồi.

Thế rồi cũng đến ngày em được ra Bách Thảo nhặt hạt chi chi đem về tặng mẹ, mẹ ngồi cạnh cái máy khâu với tiếng may xoành xoạch, mẹ chỉ bảo, đi cẩn thận đừng để lạc mất anh. Mẹ không biết em háo hức đi tìm cái nơi con cá heo đã sống tuổi thơ của mình. Em cười tít cả mắt, sau này mắt em không to ra nữa, nó giữ nguyên hình dạng ấy bởi ngày hôm đó em đã vui quá mà. Nhưng dù mẹ vẫn hay chê giả vờ là sao mắt mẹ to và đẹp thế trong khi mắt em lại bé tin hin, em vẫn biết thừa, mẹ chẳng yêu đôi mắt nào hơn đôi mắt em đâu.

Gió mùa hè thổi nắng xiên xiên qua những tàng cây cao, mồ hôi mằn mặn ướt đẫm cả cái áo ba lỗ em mặc, nắm hạt chi chi trong tay nhòe nhoẹt nước, nhưng em vẫn yêu nhất là những hạt chi chi của mùa hè năm đó, nó chứa đựng cả tuổi thơ em vào từng thớ vỏ mỏng manh bé nhỏ. Sau này lớn lên em không thể đi tìm ra hạt chi chi nữa, có thể hồi đó em đã gọi sai tên, hoặc em đã bước ra một thế giới khác, một thế giới không có những điều đẹp và hoàn hảo như thế.

Em lớn lên mà không hỏi lại bố, có lẽ vì em sợ khi lớn lên rồi bố sẽ quên mất câu chuyện con cá heo ngày xưa. Nếu bố quên, bố sẽ lại kể ra một câu chuyện mới, nó sẽ làm hỏng câu chuyện ban đầu của em, và em thì luôn khư khư muốn giữ lấy cả thế giới với cách nhìn trong veo của mình. Em đã tự mình đếm cả thảy bốn cái hồ trong Bách Thảo, một cái hình tròn bố bảo người ta nuôi sóc hồi bố còn nhỏ xíu như em. Người ta không thể vừa nuôi sóc và vừa nuôi cá heo trong cùng một cái hồ được, mặc dù sóc sẽ sống trên hòn non bộ to đùng giữa hồ đi chăng nữa, em cũng không tin là anh không sợ sóc. Nếu chúng nhìn thấy anh xuống bắt bạn chúng, liệu chúng có để anh bình thản ra về như vậy không ?
Còn hai cái hồ nữa thì siêu to, nó sẽ nuốt chửng cả mười anh chứ đừng nói gì là một, mà em thì thấy anh nhỏ teo, hẳn là lặn xuống đáy xong anh sẽ chẳng còn hơi mà ngoi lên nữa. Thế là em đinh ninh chỉ còn cái hồ bé tẹo ngay gần chuồng quay thú.
Em hí hửng chạy ra đó xem, nước cũng đủ sâu để em không dám thò chân xuống. Nhưng mà anh thì khác, anh sẽ nghĩ là lấy được con cá heo thì em sẽ vui, vì anh là người hùng bé nhỏ của tuổi thơ em mà.

Từ ngày phát hiện ra cái hồ ấy, em thích nó lạ kì, em không khoe với ai là anh đã nhảy xuống đó để vớt con cá lên cho em, em giữ riêng cho mình một bí mật mà chỉ em với cái hồ biết, em đã nói chuyện và cười với nó, nó tủm tỉm cười lại bằng nụ cười của em và đồng ý là sẽ không kể cho bất kỳ người nào khác cả đâu.

Em đã giữ bí mật đó lâu rồi, ngay cả khi em lớn, em phát hiện ra rằng anh không hề biết bơi trước em, và một người không biết bơi thì không thể lặn xuống một cái hồ sâu như thế, và em cũng biết là bố không nói thật. Có lẽ chính bố mới là người nhảy xuống vớt con cá cho em, nhưng bố biết bố đã sẵn là siêu nhân trong mắt em rồi, nên bố muốn chia sẻ chức danh đó cho cả anh nữa, vì chúng ta là một gia đình và gia đình thì phải chia sẻ với nhau thật là nhiều thứ.

Em quyết định vẫn sẽ coi anh là một anh hùng bên cạnh những chức danh mà anh đã có, như là cầu thủ siêu sao, người trèo cây tài giỏi nhất, nhà thám hiểm không sợ sâu róm, và người thông minh nhất quả đất.. Em hay cười khi nghĩ đến việc đặt tên cho anh, một con người bé tẹo mà lại mang trên mình những cái tên thật là đồ sộ, oai phải biết !
Nhưng vì em chưa bao giờ nói cho anh về những cái tên em đã đặt và giữ bí mật với chúng, nên em không biết anh có cảm thấy kém oai đi một tí nào không ?!

[…]

Thế rồi em lại lớn thêm một chút xíu nữa, em biết được rằng chẳng có con cá heo nào màu đỏ, chúng sẽ phải màu xanh và phải sống dưới biển, nhưng em cứ băn khoăn mãi, làm gì có qui luật gì bắt cá heo thì cứ phải màu xanh ? Giống như em, như anh. Em không giống anh hay những đứa trẻ khác, thế tại sao lại bắt chú cá heo của em giống với những chú cá heo khác ?
Em vẫn mang trong niềm băn khoăn ấy bên mình cho đến khi em biết chú cá heo màu đỏ sống bằng hơi thở của bố. Mỗi khi em làm nó bẹp rúm thì bố lại mở cái nút trên thân nó ra và thổi vào, nó sẽ lại tròn quay và nhẹ tưng để em thỏa sức nghịch ngợm hay tung hứng. Khi đó em biết nó chỉ là một con cá heo bằng cao su, nó không có tuổi thơ bên bố mẹ hay gì cả, tuổi thơ của nó là em và nó cũng chưa từng sống dưới nước. Một con cá heo không thể vừa sống bằng oxi và vừa sống bằng CO2 được.

[…]

Em biết mình nên giữ kín câu chuyện này nếu không muốn bị bảo là chậm lớn. Em lớn rồi, đủ lớn để biết con cá heo ấy đến từ đâu. Nó hẳn đã được vớt lên từ cái hồ trong Bách Thảo bởi tay người hùng của em.

Tất nhiên rồi, bố đã bảo thế mà !!!

– dành tặng người hùng bé nhỏ của tuổi thơ tôi –

Hà Nội, 17.3.2010

VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 9.7/10 (3 votes cast)
Con cá heo màu đỏ, 9.7 out of 10 based on 3 ratings

Comments

comments

Did you enjoy it? Promote this post!