120402goctraitim140-62e70

Hôm ấy trời mưa, em không nhớ là mưa to hay nhỏ, chỉ còn nhớ là một cơn mưa bất chợt đến, giữa cái nóng oi ả của một đêm hè, giữa câu chuyện của anh và em, giữa những điều nhờ nhờ chưa rõ hình nét, đã mượn chính cơn mưa để xóa đi dấu vết cho bản thân mình. Dấu vết của một cuộc tình đã cũ, vẫn còn nhen.

Em sau này vẫn hay tự hỏi mình, rằng anh cần tìm gì, rằng anh muốn gì và anh muốn cuộc sống này ra sao khi mà cả thảy mọi điều đều không khiến anh hài lòng hơn lên được, và anh dường như lúc nào cũng buồn chán. Hôm ấy mình đang đi ăn đêm, sau một vòng dạo chơi và xem phim rất muộn, anh đưa em đi tìm một quán nhỏ ven đường, nhưng không thấy. Mình cứ thế dạt từ con phố này sang con phố khác, còn em dạt mình từ câu chuyện này sang câu chuyện khác, để kể cho anh. Những con chữ của em, tình thương yêu của em, cái ôm của em, dường như cứ xa vời không sao chạm nổi vào anh ấy.

Rồi như để nhen lên một ánh đèn trong cái tù mù tối của một đêm Hà Nội vào hè, mình tìm được quán phở quen mà anh hay ăn mỗi khi đêm đã ngả. Vào quán được chưa lâu lắc thì những hạt mưa đầu tiên bắt đầu rớt xuống mái hiên, lộp bộp nhả bình yên theo cái mùi bụi nồng bốc lên từ đất. Em vừa ăn vừa ngắm mưa và mơ màng nghĩ, như mọi bận. Anh lúc nào cũng chê em lề mề, nhất là việc ăn. Anh hay bảo em hãy ngừng việc nghĩ lại, hoặc nói, và ăn, và chỉ ăn thôi. Bởi vì cái tốc độ em đưa thức ăn từ thìa lên miệng, nhai nhai nuốt nuốt cũng cứ như hoạt hình quay chậm vậy. Em lại khự nự, em không phải hoạt hình, em không nhố nhăng, em người lớn.

Anh cười lớn, bảo ừ ừ ừ, em muốn là gì cũng được.

Cái khi ấy mà nói, em chẳng muốn là gì, chỉ muốn được bên anh qua những mùa Hè mưa như thế. Qua những mái hiên thưa nơi giọt gianh thảy đều theo nhịp điệu. Qua những vũng nước con tí bắn cả vào giày em, qua những êm đềm và cả những mỏi mệt, và để qua tất cả mà mình vẫn bên nhau.

Nhưng sau này, là bây giờ, em hay nghĩ lại về cái đêm hôm ấy, về những điều nho nhỏ mà mình đã đi qua đôi khi lại ùa về tâm trí em, khuấy em lên, không mỏi mệt.

Anh đã nghĩ những gì, anh đã thấy những gì, và anh đã là ai khi anh bên em ngày ấy ?!

..

Nhiều chuyện đã trôi qua anh và em, và trôi đi miết. Em nghĩ rằng anh cũng chẳng còn nhớ, chẳng còn đủ thời gian để nhớ những điều nhỏ nhặt về cuộc sống này, và về em. Một điều đã trở thành xưa cũ.

Thi thoảng lắm, 1-2 năm em mới lại nhận được tin nhắn của anh, khi thì trêu em, khi thì chúc mừng năm mới. Mà bởi vì em đã giận quá, nên chẳng còn buồn giữ lại sợi dây kết nối giữa hai đứa mình.

Anh biết không, một sợi dây mà hai người giữ, nếu một người thả tay, thì người kia sẽ đau lắm đấy.

Nhưng bởi đó là chuyện của ngày xưa, những ngày em chưa lớn, em chưa nhìn thấy cuộc đời đỏ đen, chưa bắt tay vào gỡ nùi giẻ nào, và thậm chí vẫn còn tin vào sự tốt đẹp của con người, như việc em đặt tất thảy niềm tin em có vào lòng bàn tay anh, và đứng nhìn anh hất thẳng nó xuống đất, rồi di chân lên.

Anh quay lại đôi khi, để nói lời xin lỗi vu vơ về việc anh không cố ý gây thương tổn cho em.

Tất nhiên em cũng hy vọng thế. Nhưng hy vọng không nuôi niềm tin em lớn lên nữa, chúng trụi lơ, sắc cạnh, cứa vào lòng em từng mảng tan hoang, lạnh ngắt.

Cái đêm mưa mà mình đã đi qua, hay cả cái đêm mưa mà em ngồi trong phòng anh nghe tiếng lộp bộp trên mái ấy, tất thảy đã chỉ còn là một mảnh nhờ nhờ trong tâm trí cũ mòn của em.

Đôi khi em nảy ra cái mong mỏi được chạm tay vào những thứ ấy, được lặng lẽ đi vào lại căn phòng của anh, để có thể thấy màu tường sơn khác, cái ti vi nay đặt chỗ khác, máy tính thay bằng laptop rồi. Em ước gì khi ấy anh đang ngủ say, và trong cơn mơ anh sẽ không tỉnh dậy giữa chừng. Còn em chỉ đơn giản là một cái bóng nhỏ nhờ nhờ, lướt qua căn phòng của anh, và rời đi khi chưa để lại chút mùi hương gì.

Em rất muốn đứng ở nơi đó, để cùng anh nghe lại một cơn mưa, để thảng hoặc trong tâm trí chạy dọc về hình ảnh rõ nét của cái đêm mưa ấy. Rõ như từng hơi thở em nén lại, vào cái ngày mà mình chia tay.

Rõ như nhịp tim em đập, và rõ như nỗi đau đang trồi lên trên từng con chữ của em, mạnh mẽ.

 

18 April 2016

 

VN:F [1.9.22_1171]
Rating: 0.0/10 (0 votes cast)

Comments

comments

Did you enjoy it? Promote this post!